
THÁNG BẢY GẶP MÙA XUÂN
Em bé lớp Một hồn nhiên
Giữa những hàng mộ chí lặng im như đàn chim trắng
Bình yên say giấc
Tháng 7 đỏ cháy trên tay…
– Bà ơi, không có dòng chữ nào trên tấm bia mộ này…
Cả đây nữa, và cả kia nữa…
Không có tên – thì làm sao để nhớ?
Các ông, các chú có buồn – như mỗi lần từ phố trở về bà quên gọi tên con?
– Có những tên riêng đã hóa thành tên chung: Hạnh phúc
Có những cuộc đời đã hóa thành quê hương đất nước
Điều thiêng liêng cháy mãi ngàn năm, hồng son ký ức
Ơn nặng sông dài biển rộng đâu dễ ai quên!
– Bà ơi,
Sao hoa sống đời lại được trồng nhiều ở nghĩa trang?
– Dưới tượng đài Tổ quốc ghi công
Những chùm hoa bừng lên như lửa
Thủy chung bền gan như đời người chiến sĩ
Mặc trời giông bão hay ngày nắng cháy vẫn sát bên nhau
Nhịp tim kiên trung đập tình yêu đất nước, đồng bào
– Bà ơi, có những dòng tên không phải người quê mình…
Không về bên gia đình thì có nhớ nhà không?
– Mỗi nhành cây ngọn cỏ trên đất nước này đều thấm máu cha ông
Đất và nước khởi sinh từ cội nguồn hơn 4000 năm,
vượt qua bóng đêm để vững chãi, ngọt trong dưới trời xanh mây trắng
Đâu đâu cũng tựa gia đình,
Nằm lại nơi nào cũng ấm nghĩa quê hương
Tôi ghé nghĩa trang liệt sĩ tháng 7 – gặp mùa xuân
Nơi ánh mắt em thơ trong veo, ánh mắt người già ngân ngấn
Những mùa xuân bất diệt
Tạc hình núi sông

GIẤC MƠ MỘT CON MÈO
Cho con ngủ một giấc thật bình yên
Trên mái ngói phong rêu vòm hoa lựu
Chỉ nắng vàng thấu hiểu
Ấm ngọt giấc mơ an.
Dưới đường phố kia, tiếng đời vọng lanh canh
Những cái đầu và bàn tay bạo lực:
Tài xế xe Lexus hành hung shipper,
nam thanh niên tấn công phụ nữ ngay giữa sảnh chung cư
người đàn ông đạp ngã nữ xe ôm chỉ vì một cây tăm,
“Tổng tài” trong quán cafe hành hung nhân viên
Nam sinh túm tóc, ghì vai, quật ngã cô giáo
ở Trường THCS Đại Kim, cả lớp học lặng im
với ý nghĩ kéo rèm…
Bạo lực và vô cảm
Sao giấc ngủ bình an?
Bóng đêm chẳng xua nổi bóng đêm
Xua đuổi bóng đêm là nhiệm vụ của ánh sáng
Sao con người không đi về phía ánh sáng,
làm việc với ánh sáng?
Thắp sáng thật nhiều, bóng tối tự tiêu tan
Thứ ánh sáng bền bỉ, chứa đựng cả trí tuệ và tình yêu thương trong chính trái tim mình.
Cho con ngủ một giấc thật bình yên
Trên mái ngói màu thời gian thuần khiết
Đời vô thường, ngắn ngủi trong sinh diệt
Hoa chỉ thơm khi rễ không sâu bệnh
Quả chỉ ngọt khi ánh sáng đủ đầy…
Trên mái ngói này, mơ một giấc mây bay…

TRONG GIẤC MƠ
Trong giấc mơ đi dọc hồ Tây
Những rong rêu đáy hồ sâu câm nín
Trăm nghìn đôi mắt nhìn tôi
Chập chờn mờ tỏ những đôi mắt người
Nói với tôi trong dáng hình của cá
Chối bỏ thành phố này, xác trắng đắng ban mai
Trong giấc mơ tôi thấy cá là người
Muôn kiếp trước nói cười mê đắm
Hoang phí tuổi xuân những vô thường trong đục
Qua kiếp này lặng ngớp bóng tu thân
Thành phố này mịt mờ những hờn ghen
Sương hoen màu toan tính
Hoá thân vào đâu – những chiếc xương sắc lạnh?
Găm lòng người một sớm Hà Nội trôi…
Những giấc mơ không lời
Trắng luênh loang mang hình xương cá
Những giấc mơ thấy tận kiếp con người
Cõi nhân gian tính toan và hoang phí
Em đừng làm kiếp cá
Găm lút giấc mơ tôi
Duyên đa đoan lỡ nhịp
Còn mong chi phận người
Những ban mai….
Bước chân qua hồ Tây
Mặt hồ lặng soi gương ngày tươi mới
Chỉ lòng sâu cuộn đau một câu hỏi
May mắn làm người, sao tiếc những yêu thương?


Bài viết liên quan