
Một chút về nỗi buồn
Có những nỗi buồn dài như cuộc đời
Không biết đâu là điểm bắt đầu cũng như kết thúc
Và nỗi buồn mặc nhiên dẳng dai từ ngày này sang ngày khác
Gần 2 năm
Không giấy tờ tạm vắng, tạm trú
Không tôn giáo, xác tín
Phố bài trừ tôi
Chỉ có nỗi nhớ
Thỉnh thoảng
Vẫn làm cho tim đau
Những con chữ đã không còn khả năng ve vuốt nỗi buồn
Rụng rơi lả tả
Chữ
Chữ
Chữ
Chữ
C
h
ữ…
Buồn
Tôi giao du cùng ma-nơ-canh khước từ tiếng cười đồng loại
Nhưng ma-nơ-canh cũng im lặng
Tôi khước từ tôi

Thư gửi cha Lạc Long Quân
“Mẹ Âu Cơ sinh một bọc trứng, nở được trăm người con. 50 người con theo mẹ lên núi, 50 người con theo cha xuống biển…”
(Theo truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ)
Thưa cha!
Hôm tiễn mẹ
Cha đưa 50 người con xuống biển
Thời gian trôi
Ngần ấy anh em của con đâu rồi
Mà sao hôm nay để biển phải dậy sóng?
Trên đất liền người người xuống đường
Vì biển
Khi đó cha ở đâu?
Bao nhiêu giọt biển mất đi
Là bấy nhiêu giọt nước mắt chát mặn
Mẹ không nỡ
Chúng con không nỡ
Bởi vậy hôm nay
Cha biết không?
Những người con của mẹ Âu Cơ
Dù sức mỏng
tay mềm
chân yếu
Cùng các con
Không kể con gái, con trai
Vẫn quyết tâm giữ biển
Cha cũng biết biển là Tổ quốc
Rất thiêng liêng và đáng tự hào
Bởi nơi đó bao nhiêu người ngã xuống
Trong xanh trong có máu đỏ quyện vào
Biết bao thế hệ nối tiếp, lớn lên…
Biển cho dáng vóc, hình hài
Biển cho tình yêu
Trong chúng con hôm nay biển là máu thịt
Đi khắp nơi vẫn nghe tiếng sóng rì rào
Thưa cha!
Không kể Trường Sa, Hoàng Sa hay một hòn đảo nhỏ…
Và cả đất liền hôm nay
Những người con của mẹ Âu Cơ
Dù sức mỏng
tay mềm
chân yếu
Cùng các con
Không kể con gái, con trai
Vẫn quyết tâm giữ biển.


Bài viết liên quan: