“Nhà văn phải gắn liền với nhân vật của mình. Một đời văn không để lại nhân vật là đời văn bỏ. Một nền văn học không để lại những nhân vật của thời đại là nền văn học vứt đi”. Tuấn nói câu ấy khi hai mươi hai cây ...
Những chiếc lá như những câu thơ chở nặng cuộc đời/ Sẫm màu trên cánh đồng có mùi mồ hôi của mẹ/ Những chiếc lá gương mặt của đất, nước và ánh sáng/ Vun lên từ mỗi rễ cành... ...
Trốn khỏi những màn đối thoại âm vang nơi phố phường, tôi thả mình theo chuyến xe khách tìm về vùng trời cuối phương Nam. Xe dừng lại ở đầu con hẻm nhỏ khi hoàng hôn vấn vương chút nắng ngày dài. Ông Mặt Trời bàn giao nhường lại ánh ...
Thực tế cho thấy, để nghệ thuật biểu diễn thực sự chuyển mình, chỉ những nỗ lực tự thân mang tính giải pháp tình thế của các nhà hát là chưa đủ. Ngành văn hóa nghệ thuật đang rất cần những trợ lực đầu tư bài bản và cơ chế ...
Dạo ấy tôi công tác ở Lao Cai. Lao Cai, tỉnh địa đầu của đất nước. Một vùng địa lý nhân văn đặc sắc của hai mươi bốn dân tộc anh em. Một bảo tàng còn lưu giữ gần như toàn vẹn không khí và hiện vật của lịch sử ...
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vị tướng tài của đất nước, người anh hùng vĩ đại của dân tộc, danh tướng thời đại Hồ Chí Minh đã yên nghỉ vĩnh hằng trong lòng đất mẹ Quảng Bình. Sóng biển Vũng Chùa, hương đất Đảo Yến, gió Trường Sơn đại ngàn ...
Sự nghiệp văn học của Thiếu tướng Dũng Hà đồ sộ, phong phú và trải dài qua nhiều thể loại. Từ điểm tựa thực tiễn của một người lính trưởng thành từ môi trường của người chiến sĩ, trải qua các vị trí Tiểu đội trưởng, Trung đội trưởng, Chính ...
Thoạt tìm tuổi lúa, tuổi hoa/ Giật mình lật lại, hóa ra tuổi mình./ Trăng cào cào, tuổi hoa niên/ Trăng lưỡi hái với lưỡi liềm, tuổi ăn?/ Trăng đu đủ, tuổi tập vần/ Trăng săn châu chấu, chuồn chuồn, tuổi mơ... ...
Mỗi khi nhớ đến miền biên viễn Trùng Khánh, nơi non nước Cao Bằng, dễ thường người ta hay nghĩ đến dòng Quây Sơn với thác Bản Giốc nổi tiếng nằm trên đường phân định ranh giới giữa hai nước Việt – Trung. Điều ấy hẳn là lẽ đương nhiên ...
Nỗi nhớ chẻ đôi ngực đông/ ghim vào mảnh hồn xa xứ/ Quê mình thức hay ngủ/ mà tiếng chó sủa trong đêm vẫn vọng đến giấc mơ? ...