Thơ của Nguyễn Minh Khiêm

Khúc đồng dao lệch nắng

 

Cứ tưởng gạt hết mọi tục tằn nhục dục là câu thơ trong vắt

Gạt hết mồ hôi nước mắt là câu thơ thanh thản vỗ cánh bay lên

Gạt hết máu xương thương tật là câu thơ không còn đau nữa

Bỏ khăn trắng ra là trời cứ thế biếc xanh

 

Mây ở đâu vẫn ùn ùn kéo về bao bọc từng con chữ

Trang viết vẫn có đá ghì níu và tiếng đì đùng nổ

Trái tim vẫn quặn thắt lại không liệm hết nỗi buồn

Trời vẫn lốc xoáy vòi rồng bão giông áp thấp

 

Câu chuyện nào cũng chứa đựng nhiều tổ mối

Vết nứt chỗ này vết nứt chỗ kia âm thầm tìm cách nối vào nhau

Trẻ con cũng đem những vì sao ra chọi cù đánh đáo

Gương chưa soi đã chất đầy ngoài bãi rác

 

Giữa bom đạn Trường Sơn xưa chỉ có một bà mẹ mặc váy

dẫn đường mà cả đoàn xe bình yên qua ngầm qua vực

Mỗi sợi tóc bây giờ cũng cắm dày đặc cọc tiêu mà hết báo động này đến báo động khác có nguy cơ trật bánh

Vô số những điều quốc cấm nhặt được ở vỉa hè

Gió đắng đót khúc đồng dao lệch nắng

13.5.2012

 

 

Ấp gió

 

Ấp những quả trứng gió chưa bao giờ nở

Cựa mình tiếng hú rợn đêm

Giọt sương nhỏ phôi thai trên phiến lá

Sợi tóc hát cho anh nghe cái bóng sau tường

 

Xô lệch thời gian bởi tiếng đàn lạ vọng nghiêng ký ức

Như từng đợt sóng vỗ vào câu thơ không chất nổi lên thuyền

Thành sa mạc ấp những quả trứng gió chưa bao giờ nở

Cựa mình tiếng hú rợn đêm

 

Mọi sự lãng mạn kê vào khoảng không em bằng cách nào cũng lệch

Vẫn thì thầm đâu đó hơi thở giọng nói em ở phía sau tường

Vẫn run rẩy con đường có rất nhiều lông ngỗng

Sự lặng im nứt ra rất nhiều tia nắng

 

Mỗi bước chân có bao nhiêu hoàng hôn không tan chảy

Một cuộc ma-ra-tông xuyên qua màu tóc không cột số nào hiện lên trong lồng ngực

Sợi tóc hát cho anh nghe cái bóng sau tường

Một đời anh ấp gió.

7.5.2012