
Trong khuôn viên rợp bóng cây của Viện Nghiên cứu Công nghệ Sinh học, mỗi sáng, người ta đều thấy tiến sĩ Cương thong thả bước vào từ cổng lớn. Anh cao, dáng gầy, phong thái điềm đạm, tóc đã lấm tấm bạc nhưng anh có ánh mắt sáng và sắc sảo. Ở viện, anh là biểu tượng của một trí thức kiểu mẫu: gia thế danh giá, học vị cao, lại có hai người con trai xuất sắc khiến mọi đồng nghiệp phải nể phục.
Trái ngược với tiến sĩ Cương là Xuân – kỹ thuật viên phụ trách phòng cấy mô. Cô nhỏ nhắn, tóc buộc gọn sau gáy, ánh mắt thường phảng phất nét mệt mỏi. Xuân lấy chồng từ khi vừa ra trường. Cậu con trai duy nhất của cô, thằng Hạ, là nỗi trăn trở lớn nhất với cô. Hạ học hành bê bết, hay gây chuyện, giáo viên gọi điện về nhà như cơm bữa. Mọi buổi tối Xuân đều phải ngồi giảng bài đến khản cổ, còn thằng bé chỉ lơ đễnh gãi đầu hoặc cáu kỉnh bỏ đi.
Nhìn gia đình tiến sĩ Cương, Xuân thở dài. Lắm lúc, khi ngồi một mình trong phòng thí nghiệm (Laboratory of Seed Testing), tay cầm ống nghiệm mà lòng cô quặn lên ý nghĩ điên rồ: “Giá như mình có một đứa con giống như con tiến sĩ Cương, thông minh, ngoan ngoãn, học giỏi… Liệu bằng di truyền có thể có được đứa con như vậy không?”
Ý nghĩ này ban đầu chỉ như làn khói mỏng. Nhưng ngày qua ngày, nó cuộn lại, đặc dần, thành một khối rắm rối trong lòng Xuân – một quyết định mà chính cô cũng không biết là liều lĩnh hay hy vọng viển vông – xin tiến sĩ Cương một đứa con.
Tiến sĩ Cương sinh ra trong một gia đình danh giá bậc nhất thành phố. Ông nội anh là giáo sư toán, từng giảng dạy tại Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội thuở còn dùng phấn trắng và bảng đen. Cha anh là giáo sư hóa hữu cơ, có tên trong nhiều công trình nghiên cứu quốc tế, được trao Huân chương Lao động hạng Nhất. Từ thuở nhỏ, Cương đã lớn lên trong căn nhà đầy ắp sách vở, những cuộc trò chuyện học thuật, và các bữa cơm tối nơi mà chỉ có những bàn luận về tri thức khoa học hơn là chuyện cơm áo gạo tiền như mọi gia đình.
Ngay từ tiểu học, Cương đã nổi bật: luôn dẫn đầu lớp. Cậu say mê khoa học, có khả năng tư duy logic vượt trội. Năm 18 tuổi, cậu giành học bổng toàn phần sang Mỹ học đại học, rồi tiếp tục lấy bằng tiến sĩ ngành Sinh học phân tử ở tuổi 29 – một thành tích khiến báo chí thời ấy không ít lời khen ngợi.
Khi về nước, anh chọn làm việc tại Viện Nghiên cứu chứ không đầu quân cho các tập đoàn nước ngoài. Anh nói với đồng nghiệp: “Tôi không cần nhiều tiền. Tôi chỉ cần một môi trường khoa học tốt để có thể giúp đất nước đi lên ngang tầm quốc tế.”
Gia đình riêng của anh cũng khiến mọi người nể phục. Vợ anh là giảng viên đại học, xuất thân từ gia đình tri thức, nhẹ nhàng và kín đáo. Hai người con trai của họ như hai minh chứng sống động cho dòng máu học vấn. Cậu lớn đang học ngành Khoa học máy tính tại MIT, cậu thứ hai 15 tuổi đã đoạt ba huy chương vàng quốc tế về toán học và vật lý. Cả cơ quan ai cũng thuộc lòng câu nói đùa: “Con nhà Cương sinh ra là học giỏi.”
Cương ít nói về mình, càng không khoe khoang. Anh sống giản dị, đi xe đạp đến viện, ăn trưa trong phòng làm việc bằng hộp cơm vợ nấu. Nhưng chính sự bình thản ấy mới khiến mọi người nể phục. Với đồng nghiệp, anh luôn nhã nhặn. Với cấp dưới, anh biết lắng nghe. Trong các buổi họp hội đồng khoa học, mọi người thường đợi anh phát biểu sau cùng – vì anh không nói nhiều, nhưng mỗi lần mở lời đều trúng ý, gãy gọn, và có sức thuyết phục cao.
Xuân thường nhìn Cương từ xa, giữa bao người vây quanh. Trong ánh mắt ngưỡng mộ của cô, có điều gì vừa trong sáng, vừa âm u. Một ước vọng không thể nói thành lời cứ len lỏi ám ảnh trong đầu cô…
Xuân mới ngoài ba mươi. Dáng người nhỏ nhắn, làn da trắng nõn như được gội qua sương sớm, mái tóc dài luôn gọn gàng trong chiếc kẹp sau gáy, khiến cô nổi bật giữa dãy hành lang xám lạnh của viện nghiên cứu. Cô có một nét đẹp rất lạ: không lộng lẫy, không phô trương, nhưng khiến ai gặp một lần cũng phải ngoái nhìn. Nụ cười của cô lúc nào cũng hiện hữu – mềm mại, kín đáo và có phần kiêu bạc. Nhưng đặc biệt nhất là đôi mắt, đôi mắt đen, sáng và sắc như dao cạo, có thể lướt qua ai đó thì sẽ khiến cho ngưới đó như bị say sóng, chao đảo đến nỗi nếu đang đi phải vịn vào thứ gì đó mới có thể đứng vững.
Không ít người trong viện từng thầm thương cô. Nhiều chàng tiến sĩ trẻ ngồi cạnh cô trong các buổi hội thảo mà chẳng nghe được mấy câu, chỉ mải chăm chú ngắm nhìn người đẹp không rời mắt. Họ tiếc nuối vì cô là gái đã có chồng.
Vấn chồng Xuân, là một lái xe. Một người đàn ông chất phác, hiền lành, ít nói. Họ đến với nhau không xuất phát từ tình yêu mà từ sự cảm kích. Mười năm trước, Xuân bị tai nạn xe đạp trên đường. Vấn dừng xe, bế cô lên xe đưa vào viện. Cậu chăm sóc tận tình suốt những ngày cô nằm viện. Từ cảm kích đến mến người con trai này lúc nào không biết cho đến khi cậu ngỏ ý muốn lấy cô làm vợ. Cô gật đầu đồng ý như một điều tự nhiên..
Họ sống với nhau bình lặng. Vấn yêu vợ, thương con. Không rượu chè, không la mắng. Anh là chiếc bóng lặng lẽ đi bên đời cô, đều đặn, cần mẫn, vô thanh.
Đứa con trai duy nhất của họ – thằng Hạ lại là nỗi nhức nhối âm thầm. Cậu bé tám tuổi, suốt ngày chỉ thích nghịch ngợm và sưu tầm các mẫu xe, Cậu thuộc xe hơn bài vở, những loại xe nào tốt thậm chí cả giả cả cũng tường tận, chỉ có điều cậu ghét học và luôn nằm trong danh sách đội sổ của lớp. Bao nhiêu đêm Xuân gò mình bên bàn, vừa làm báo cáo viện, vừa kèm con học, cô vẫn bất lực. Cô thử đủ mọi cách: nịnh có, dọa có, đánh đòn cũng có. Nhưng chỉ nhận lại là những ánh mắt lơ đễnh và điểm số đỏ chót. Có những đêm cô ngồi một mình trong nhà tắm, để nước chảy tràn qua tóc, mà cảm giác như mình đang trôi trên một con sông chẳng biết sẽ về đâu..
Cô bắt đầu đổ lỗi. cho cái gen mê xe của chồng Không nói ra, nhưng trong lòng cô biết rõ: “Nó giống cha nó.” Cái dốt, cái thụ động, cái trì trệ… tất cả đều là di truyền. Mà cô – một người phụ nữ từng là học sinh giỏi toàn tỉnh, thủ khoa đầu vào đại học – lại đẻ ra một đứa con như vậy sao?
Dần dần, một ý nghĩ trỗi dậy trong cô, lén lút như một mầm cây mọc trong kẽ đá. Cô muốn có một đứa con khác. Một đứa con thông minh. Một đứa con mang trong nó dòng máu học thức, biết tư duy, biết vươn lên. Một đứa ít nhất cũng giống như cô hoặc… hơn cô.
Và rồi, không hiểu từ khi nào, hình ảnh tiến sĩ Cương – với đôi mắt thâm trầm, giọng nói trầm ấm, và hai người con xuất sắc – trở thành trung tâm của mọi ý nghĩ thầm kìm nén trong cô.
.Cô chỉ muốn xin phối giống từ tiến sĩ Cương một đứa trẻ. Một đứa trẻ thật sự đáng để cô dồn hết công sức dạy dỗ..
Cơ hội đến một cách tình cờ, nhưng với Xuân, nó giống như một bàn tay số phận đưa đẩy. Hôm ấy, tiến sĩ Cương gọi cô lên phòng làm việc trao đổi về lai giống cây trồng. Đó là đề tài mà cô phụ trách phần thử nghiệm, lĩnh vực cô nắm khá vững. Họ cùng nhau xem xét bảng số liệu, trao đổi những sai số trong kết quả phân tích, cách điều chỉnh nhiệt độ buồng nuôi cấy…
Cuộc trao đổi diễn ra bình thường, nhẹ nhàng, như mọi lần. Chỉ khác là, hôm nay cô chuẩn bị sẵn trong lòng một điều mà từ mấy tháng nay cô luôn bứt rứt, dồn nén.
Sau cuộc trao đổi, Xuân bỗng quay về phía anh, giọng khẽ khàng như gió rơi nhẹ lên mặt bàn:
– Anh Cương… em… có chuyện riêng muốn hỏi…
Cương hơi ngạc nhiên. Anh nhìn cô. Đôi mắt cô ánh lên nét gì đó vừa ngập ngừng, vừa quyết liệt. Anh gật nhẹ:
– Em nói đi.
Xuân siết chặt hai tay. Một chấn động làm hai má đỏ ửng. Cô cúi đầu, giọng nhỏ nhẻ:
– Em… em hiện giờ rất bất lực với đứa con trai của mình… Nó lười học, đầu óc ngu muội… em thì đã cố gắng hết sức mà không vực con em lên nổi, năm nào cũng là học sinh kém nhất lới. Anh bảo có ai khổ tâm như em không? Có mỗi đứa con mà không dạy dỗ nổi?
Cô dừng lại, như muốn nuốt câu nói sắp thốt ra, rồi chợt ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh:
– Em… em muốn xin gen di truyền của anh, được không ạ!.
Cương sững người. Không gian trong phòng bỗng đặc quánh lại. Chiếc quạt trần vẫn quay đều, nhưng như không còn luồng gió nào thổi đến. Anh hiểu ý cô. Cô muốn xin anh một đứa con bằng thụ tinh nhân tạo.
Xuân cúi đầu rất thấp, cảm giác xấu hổ trào lên như cơn sóng. Lòng cô nhói buốt. Trong viện, việc cấy ghép tế bào, tái tạo phôi, chuyển gen… vẫn là chuyện thường ngày trong các buổi hội thảo. Nhưng khi chính cô – một người phụ nữ – nói ra điều đó về bản thân, với một người đàn ông – đồng nghiệp, cấp trên – thì khác chi một lời thú nhận điên rồ.
Xấu hổ, cô lắp bắp, gần như thì thào:
– Em… em xin lỗi… Em không dám đâu ạ… Xin anh bỏ qua cho em. Em nói vậy thôi, chứ em biết là không thể được đâu ạ…
Giọng nghẹn lại, cô vội đứng lên, quay đầu lầm lũi bước ra cửa.
Nhưng phía sau, Cương vẫn ngồi im. Anh không nói gì, chỉ dõi theo bóng cô khuất dần sau khung cửa.
Anh không giận. Không ngạc nhiên. Cũng không bật cười. Chỉ là lần đầu tiên trong đời, một người phụ nữ dám xin anh một đứa con dù chỉ theo đúng nghĩa khoa học…
Lời đề nghị của Xuân như một nhát dao khô khốc chém thẳng vào vách đá tưởng chừng không thể nứt của Cương – người đàn ông bao năm vẫn sống một cuộc đời chỉn chu, mực thước, trong sạch cả trong tư tưởng lẫn hành vi.
Anh đã có một người vợ thảo hiền, hiểu chuyện, một gia đình mà nhiều người mơ ước. Anh chưa từng rung động với bất kỳ người phụ nữ nào, dù có đẹp đến mấy, dù có ngon ngọt, khéo léo đến mấy. Đơn giản vì anh luôn cho rằng tình yêu với vợ không nằm ở những cảm xúc ồn ào mà ở sự thủy chung âm thầm, ở những bữa cơm lặng lẽ nhưng tình cảm, ở việc mỗi tối ngồi cùng nhau đọc một trang sách mà không hề nhàm chán.
Vậy mà, giờ đây, một người phụ nữ – không phải vợ anh cũng xinh đẹp, lại tươi trẻ hơn, còn là người đồng nghiệp luôn tận tụy và giúp đỡ anh rất nhiều trong nghiên cứu khoa học. Nhờ cô mà nhiều giống cây trồng mới với hiệu xuất nổi trội đã ra đời. Nay cô.lại nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu. Một ánh nhìn đầy đau khổ và van lơn. Không phải ánh nhìn mời mọc hay gợi tình. Nó là ánh nhìn của một người mẹ tuyệt vọng.
Cương bối rối. Anh không giận Xuân. Anh hiểu cô. Cô không muốn phá hoại cuộc sống bình yên của ai, không đòi hỏi gì cho riêng mình, không tìm kiếm tình cảm ngoài hôn nhân. Cô chỉ muốn có một đứa con xứng đáng là niềm tự hào của một người mẹ.
Anh biết: về lý thuyết, việc thụ tinh nhân tạo không ràng buộc gì đến trách nhiệm của bất cứ bên nào. Nó là khoa học thuần túy, sạch sẽ, không tình dục, không phản bội. Nhưng còn thực tế thì sao? Nếu đứa bé ấy sinh ra và lớn lên giống mình như đúc, giống từ đôi mắt tới khuôn mặt thì liệu mình có thể bình thản được không? Liệu vợ mình, các con, rồi xã hội, có thể không nhận thấy sao?
Một tuần trôi qua sau buổi nói chuyện ấy. Xuân không dám nhắc lại. Cô lảng tránh anh. Còn anh – anh cũng không tìm cơ hội nói thêm. Nhưng lời cô nói hôm ấy cứ vang âm trong đầu anh như tiếng gõ vọng vào vách hang. Cho đến một chiều, khi cả hành lang viện vắng tanh vì mọi người đang có mặt trong cuộc họp dưới hội trường lớn, anh tình cờ đi ngược chiều với Xuân. Cô vừa từ phòng lưu mẫu ra, trên tay cầm hộp dữ liệu, dáng tất tả đến hội trường.
Họ lướt qua nhau. Không ai dừng lại. Nhưng khi chỉ còn cách nhau một bước, anh khẽ nghiêng đầu thì thầm đủ để chỉ mình cô nghe thấy:
– Anh đồng ý.
Cô khựng lại. Nhưng anh đã đi khuất. Trên tay cô, hộp dữ liệu rơi xuống. Mấy tờ giấy in trắng muốt bay tán loạn dưới nền gạch. Xuân không nhặt ngay. Cô đứng im, như hóa đá giữa hành lang dài vắng lặng, nơi âm thanh duy nhất còn đọng lại chỉ là một câu ngắn gọn vừa đánh thức một cuộc đời khác trong cô.
Ngày ấy là một ngày Chủ nhật, vợ Cương đã bay sang Mỹ thăm con trai lớn. Cậu con trai út cũng vừa được nhóm bạn rủ đi picnic ở ngoại thành. Cương mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, tới điểm hẹn với Xuân như một cuộc hẹn công việc. Cả hai đã đồng ý: sẽ gặp tại bệnh viện tư, nơi có hệ thống xét nghiệm sinh học hiện đại để tiến hành các bước đầu tiên cho kế hoạch thụ tinh nhân tạo. Xuân thuê một phòng khách sạn nhỏ sát cạnh bệnh viện tiện cho việc nghỉ ngơi, cũng là để kín đáo, tránh ánh mắt soi mói của thiên hạ.
Trong phòng, không khí ban đầu có phần lúng túng. Cả hai cùng ngồi bên chiếc bàn nhỏ, ký tên vào bản thỏa thuận tự nguyện mà Xuân soạn trước, một dạng “hợp đồng” bảo vệ danh dự cho cả hai bên. Họ cùng hứa sẽ giữ kín, không để việc này ảnh hưởng tới gia đình, công việc hay cuộc sống sau này. Chỉ là một sự trao tặng gen – một hành động thuần túy khoa học.
Xong xuôi, Xuân đứng dậy, khẽ nói:
– Em vào phòng tắm trước chuẩn bị một chút rồi cùng đến bệnh viện anh nhé!
Cương gật đầu, rót cho mình cốc nước. Tay anh run nhẹ. Anh biết việc sắp làm là chính đáng về mặt lý thuyết – nhưng sao vẫn có cái gì đó không yên lòng.
Bỗng, một tiếng “rầm!” vang lên từ phía phòng tắm. Anh bật đứng lên, hoảng hốt:
– Xuân? Em sao thế? Có sao không?
Không tiếng trả lời. Chỉ tiếng nước từ vòi hoa sen chảy xối xả.
Cương lao tới. Cửa phòng tắm may mắn không chốt. Anh đẩy cửa, chết sững. Xuân nằm sõng soài trên nền đá, làn da trắng như ngọc phủ nước, mái tóc rối tung bết lại trên má. Tấm khăn tắm văng ra xa. Cả thân thể cô lồ lộ, phơi trần giữa nền phòng tắm. Cương thoáng khựng lại, cơ thể như bị ghìm bởi một sức nặng vô hình. Anh muốn quay đi, nhưng đôi mắt lại dán chặt vào thân hình người con gái đẹp như một mê hồn trận. Một nhan sắc trần trụi. Một người phụ nữ quá đỗi xinh đẹp, quá mong manh. Lý trí nhanh chóng kéo anh trở lại, lỡ Xuân có bề gì mình bỏ mặc được sao? Nghĩ vậy anh khóa van vòi nước lao tới, lay gọi:
– Xuân! Em sao không?
Bất ngờ, Xuân mở mắt. Trong khoảnh khắc khi mắt cô gặp mắt anh, như một phản xạ, cô bật dậy, ôm cổ anh để anh giúp cô đứng lên, tuy còn chút đau do va chạm với nền đá..
Cương đứng chết lặng. Cơ thể mềm mại, ướt đẫm của Xuân áp sát vào người anh. Cô quần chặt lấy anh như sợ anh tan biến. Không một lời. Không một hơi thở dài. Chỉ là một cái ôm – siết chặt, đau đáu, như một tiếng gọi không thành tiếng.
Cương lảo đảo. Cả người anh nóng bừng. Nhưng rồi anh buông tay, nhẹ đẩy cô ra.
– Xuân… đừng mà…. Em tỉnh táo lại đi.
Cô ngước lên nhìn anh, mắt ngân nước. Không gợi tình, không ép buộc. Chỉ là một người đàn bà đang xin một khoảnh khắc dịu dàng, có thể là duy nhất trong cuộc đời còn lại.
Cương không thể không nghĩ đến người đẹp không mảnh vải đang ôm mình. Anh thở ra một hơi dài. Một phần muốn bỏ chạy, một phần lại không muốn rời khỏi cơ thể người đàn bà. Anh vòng tay ôm cô như một người đàn ông ôm một vết thương lớn của người con gái đồng nghiệp.
Cuối cùng thì lý trí cũng chỉ là một hàng rào mỏng manh trước bản năng. Cương từng nghĩ mình là một người đàn ông sắt đá. Bao nhiêu năm giữ mình giữa những ánh nhìn, những lời mời gọi ngầm ẩn, anh vẫn chưa một lần lạc nhịp. Nhưng khoảnh khắc ấy, khi thân thể không mảnh vải của người con gái xinh đẹp đang áp sát, đang quấn chặt cơ thể mình, khi đôi mắt như hồ nước đang dậy sóng nhìn thẳng vào mắt anh – không hờn trách, không toan tính chỉ là nỗi khát khao được yêu thương, chiều chộng thì anh đã không còn là tiến sĩ Cương với bao lớp vỏ đạo đức bọc quanh mình nữa. Anh chỉ còn là một người đàn ông không hơn không kém trước một người đàn bà quá đỗi mong manh cần được bù đắp.
Anh tặc lưỡi. Tiếng tặc lưỡi khô khốc, như một cái gật đầu giữa ngã ba số phận. Anh bế cô lên, nhẹ nhàng bước ra đặt xuống giường – nơi ánh sáng từ cửa sổ hắt vào thành một vệt dài màu mật ong nhạt.
Xuân nhắm mắt. Cô không nói gì và cũng không cần nói gì. Cô để mặc bản thân trôi theo ngọn sóng vừa dâng lên từ lòng biển sâu thẳm, nơi không còn luật lệ, chỉ còn cảm xúc nguyên sơ của hai con người đã đi tới tận cùng của giằng xé. Và rồi, trong cái phút giây không ai mong đợi nhưng cũng không ai cưỡng lại ấy, chuyện đã xảy ra ngoài dự định. Hai con người lao vào nhau, lạ lẫm và háo hức như khô hạn gặp trận mưa rào, tràn đầy mãn nguyện.
Sau tất cả, căn phòng chìm vào lặng im. Chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều, như vòng xoáy luân hồi vừa khép lại. Hai cơ thể mệt lử ôm nhau đi vào giấc ngủ.
Lúc sau chắc do hơi thở khác lạ, Cương tỉnh dạy. Xuân đang ôm, đầu áp vào ngực anh ngủ. Cương ngầm nhớ lại những chuyện đã xảy ra, xấu hổ gỡ tay Xuân. Anh càng gỡ Xuân càng ôm chặt như muốn níu giữ cho mình giây phút quý giá được bên cạnh người con trai mà mình thầm hâm mộ, nay may mắn đã có được, anh đành nằm im không dám nhìn người đàn bà đang ôm mình. Cô không cần nhìn chỉ nhắm mắt năm im tận hưởng những giây phút hạnh phúc hiếm hoi này..
Giữa họ giờ đây là một bí mật chết người. Một bí mật có thể phá vỡ mọi an bình anh từng gìn giữ, mọi thói quen cô từng chán ghét. Một bí mật… biết thở, và biết lớn lên.
Ánh nắng chiều lọt qua khe rèm, rơi lên gương mặt Xuân một vệt sáng dịu. Cô dụi đầu vào ngực anh tránh sự soi mói của ánh nắng. Đã chót làm tình với cô, anh đành để mặc đầu cô cọ cọ vào ngực, còn chân thì gác lên người đòi hỏi được yêu thương che chở của người đàn ông như mọi cô gái trong đêm tân hôn. Rồi như ngỡ mình vừa trải qua một giấc mơ đep, cô mở mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, sờ lên người thấy không mặc gì, cô mới tin không phải mơ mà là một sự thật trần trịu đến hoàn mỹ, cô đã được anh trao cho mình cái quý giá nhất, đang nằm sâu trong cơ thể, những hạt giống sẽ nẩy mầm trong bụng. Cô ngẩng đầu tặng anh một nụ hôn cảm ơn lên đồi môi đàn ông rôi bật dậy ôm chăn che đi sự xấu hổ của mình. Đôi mắt cô nhìn anh vừa bẽn lẽn, vừa pha chút ái ngại, nhưng trong sâu thẳm lại ánh lên một niềm vui khôn tả. Không phải niềm vui của một cuộc ái ân, mà là cảm giác được an ủi, được hoàn tất một điều đã mang nặng trong lòng quá lâu. Cô biết, điều cô không dám mơ ước – sự kết hợp xác thịt – đã đến một cách bất ngờ, không theo kế hoạch, không cần những quy trình lạnh lùng trong phòng thí nghiệm. Và cô tin, theo bản năng người đàn bà, rằng trong khoảnh khắc đó, có một sự sống đang nảy mầm.
Việc thụ tinh nhân tạo giờ đây đã trở nên không cần thiết. Tạo hóa, bằng cách nào đó, đã lựa chọn con đường nguyên thủy hoàn hảo nhất.
Còn Cương – anh ngồi bất động, đôi mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát. Trong đầu anh là một cơn bão. Không còn lý luận, không còn phân tích, chỉ là những ý nghĩ vụn vỡ bay loạn xạ: Mình đã phản bội người vợ mà mình yêu thương trân quý nhất. Mình là kẻ đớn hèn. Mình đã làm cái điều không thể tha thứ…
Anh thấy gương mặt vợ hiện lên, người phụ nữ hiền hậu đã cùng anh xây dựng một mái ấm suốt hai mươi năm. Người chưa bao giờ than phiền, chưa bao giờ nghi ngờ. Người đã sinh cho anh hai đứa con ngoan giỏi, tạo cho anh không gian và niềm tin để dấn thân trọn vẹn cho khoa học, cho lý tưởng. Anh thấy hai đứa con – ánh mắt chúng luôn tự hào gọi anh là cha. Cả thế giới ấy, chỉ trong phút chốc, trở thành tấm gương phản chiếu hành vi tội lỗi.
Anh không thể đối mặt, không dám ngoảnh lại nhìn Xuân, người đàn bà vừa đi qua anh bằng thân thể, bằng cả một nỗi khao khát khôn nguôi. Nghĩ vậy anh vội vã ra khỏi giường, mặc lại quần áo. Những động tác lúng túng, run rẩy, như một kẻ trộm vừa làm điều ghê tởm trong nhà người khác. Không một lời. Không một ánh nhìn. Không một cái chào. Anh mở cửa, bước ra khỏi căn phòng khách sạn.
Nắng ngoài hành lang hắt xuống nền gạch một màu trắng lạnh. Bóng anh đổ dài như một dấu vết trốn chạy. Anh đi như thể bị xua đuổi bởi chính mình, như một kẻ phạm tội rời khỏi hiện trường, không quay đầu, không dám nhớ lại những gì vừa xảy ra.
Một ngày, khi hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng trên que thử thai, Xuân gần như ngừng thở. Nhưng chỉ vài giây sau, sự im lặng ấy được thay thế bằng một niềm vui nghẹn ngào trào nước mắt. Cô đặt tay lên bụng, cảm nhận một mầm sống đang hình thành mà không phải qua ống nghiệm, không cần bệnh viện, không cần bất kỳ kỹ thuật hỗ trợ nào. Trong bụng cô giờ đang là một đứa con… đúng như cô từng ao ước.
Những ngày sau đó, cô trở nên dịu dàng lạ thường. Cô không còn lạnh nhạt với chồng, cũng không còn kiên quyết “cấm vận” như suốt thời gian dài trước đó. Cô không bắt anh dùng bao cao su. Tất cả được sắp đặt khéo léo, như một màn kịch tự nhiên mà cô là đạo diễn. Cô muốn đứa con trong bụng mình được chồng thừa nhận, một cách hiển nhiên. Trước đây, cô từng thỏa thuận với chồng: tạm thời chỉ có một đứa con, vì cô còn nhiều việc dang dở và chồng cô đã đồng ý. Nhưng giờ, cô có lý do để phá vỡ giao ước cũ – một cách hợp lý và chính đáng.
Tại viện, mọi chuyện lại khác hẳn. Cương và Xuân giờ như mặt trời và mặt trăng. Họ lảng tránh nhau và chỉ gặp khi thật cần thiết trong công việc. Xuân vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thậm chí có phần kiêu hãnh. Nhưng Cương thì không giấu nổi sự lúng túng, căng thẳng mỗi lần bắt gặp bóng dáng cô, nhất là khi thấy bụng cô ngày một nhô cao dưới lớp váy công sở rộng thùng thình. Với anh, cái bụng ấy như một quả bom nổ chậm.
Anh bắt đầu sống trong lo âu, thường xuyên giật mình giữa những giấc ngủ chập chờn. Anh hình dung ngày cô sinh con – đồng nghiệp sẽ đến thăm, những lời chúc tụng, những ánh mắt dừng lại trên gương mặt đứa trẻ… Nếu đứa trẻ mang dáng dấp mình thì sao? Một nét mày, một ánh mắt, một vệt môi, một khuôn mặt? Sự thật sẽ bung ra như một vết nứt không thể vá. Và điều anh sợ nhất là những ánh mắt ấy sẽ quay về phía vợ anh, các con anh, với những lời xì xào cay độc.
Xuân – người đàn bà từng khiến anh thương hại, giờ trở thành nỗi ám ảnh âm thầm. Cái bụng căng tròn của cô như một mũi dao giấu dưới lớp áo lụa, từng chút, từng chút muốn lao ra phá vỡ sự bình yên mỏng manh mà anh đang cố giữ. Mỗi bước cô đi trong hành lang viện, mỗi cái vuốt nhẹ lên bụng, mỗi nụ cười giữa đồng nghiệp… với anh, đều là nỗi đe dọa. Anh không thể làm gì, cũng không dám nói gì, chỉ biết nhìn – như kẻ bị buộc nhìn một tấn bi kịch do chính mình tạo ra, từng bước, từng bước một, không lối thoát.
Và rồi cũng đến ngày đầy tháng của đứa trẻ. Tin Xuân sinh con trai lan khắp viện như một làn sóng. Cán bộ nhân viên viện ríu rít rủ nhau tới nhà cô chúc mừng. Có người còn hào hứng nói: “Cô ấy giỏi thật, vừa giữ được dáng, vừa sinh toàn con trai. Chồng Xuân chắc mừng lắm đây!” Cương nghe thấy hết. Mỗi lời như nhát búa gõ vào đầu.
Tin báo mời dự buổi tiệc như tiếng sét đánh ngang tai. Cương xây xẩm mặt mày, cố lấy cớ công việc để không phải đi cùng mọi người. Nhưng điều khiến anh sợ hãi hơn cả sẽ lại chính là ngày hôm sau. Khi tất cả đã quay về, khi bữa tiệc đã xong, và những lời bàn tán sẽ xuất hiện.
Anh không hỏi, không dám hỏi. Nhưng tai thì luôn dỏng lên. Anh lắng nghe từng câu chuyện hành lang, từng tiếng rì rầm nơi phòng trà, từng ánh mắt lướt qua nhau. Anh sợ nhất là họ sẽ nói đến đứa bé. Và tệ hơn nữa, họ sẽ so sánh. “Mắt bé giống ai ấy nhỉ?” “Cái mũi trông quen lắm…” Chỉ cần một câu, một nửa câu, thôi cũng đủ để mọi thứ vỡ tung.
Thế nhưng không có gì hết. Cả ngày hôm đó, không một ai nhắc đến đứa trẻ nhiều hơn hai chữ “đáng yêu”. Không có sự so sánh, không có nghi ngờ. Không khí im ắng một cách khó hiểu, đến mức khiến anh nghi ngờ vào chính tai mình. Im lặng – thứ im lặng mỏng như sợi chỉ, nhưng lại đủ khiến một kẻ có lỗi như anh cảm thấy mình sắp phải đón một cơn bão lớn vùi dập cuộc đời mình.
Dần dần, sự sợ hãi trong anh được xóa mờ, thay thế bằng một thứ cảm giác pha trộn giữa nhẹ nhõm và trống rỗng. Anh như người vừa thoát được án tử, nhưng không thấy vui. Cái bí mật giấu kín kia vẫn còn đó, như một hòn đá nặng buộc dưới đáy tim. Và anh hiểu, sự im lặng này chỉ là tạm thời. Một ngày nào đó, nếu định mệnh đến, sự thật sẽ trồi lên. Và khi ấy, anh sẽ không còn nơi nào để trốn nữa.
Thời gian lặng lẽ trôi. Sáu năm cũng trôi qua, mọi thứ tưởng chừng đã chìm vào dĩ vãng. Cương và Xuân vẫn cùng làm việc, vẫn thảo luận chuyên môn như hai đồng nghiệp bình thường. Giữa họ là một bức tường vô hình ngăn cách, trơ lì và im lặng.
Cho đến một hôm, sau buổi họp chuyên môn về đề tài cây trồng chuyển gen, khi mọi người đã rời đi hết, Xuân nán lại. Cô đứng trước anh, bình thản, chậm rãi nói, như thể đã chờ rất lâu để nói:
– Em cảm ơn anh… vì đã cho em một đứa con tuyệt vời. Thằng bé ngoan lắm, anh à. Ba tuổi đã thuộc hết bảng chữ cái, mê truyện tranh hơn cả đồ chơi. Năm tuổi thì cậu cứ nằng nặc đòi đi học. Cô giáo còn bảo, nó có trí nhớ rất tốt, khả năng tư duy logic hơn hẳn các bạn cùng lớp.
Nói rồi cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh nói tiếp:
– Tất cả là nhờ gen di truyền của anh đó. Em không biết phải cảm ơn anh thế nào cho xứng… Nhưng một ngày nào đó, em sẽ cho con gặp anh. Để bố con nhận nhau.
Cương sững người. Trong một thoáng, anh thấy tay mình run nhẹ. Đôi mắt anh nhìn Xuân như muốn hỏi: “Em có điên không?” Nhưng miệng thì không thốt được lời nào.
Xuân vẫn đứng đó, giọng không còn mềm mại như trước, mà rắn rỏi, đầy quyết đoán:
– Em phải chịu im lặng sáu năm, đã đủ lắm rồi. Đó là quãng thời gian em giữ lời hứa, cũng là để bảo vệ anh. Nhưng con người ta không thể mãi sống trong giả dối. Con có quyền được biết cha nó là ai. Anh cứ yên tâm, em sẽ không phá hoại gia đình anh, không cần anh chu cấp hay thừa nhận gì trên giấy tờ. Em chỉ muốn cho con một lần được nhìn thấy người đã sinh ra nó.
Nói rồi, cô quay lưng bước đi, để lại anh đứng đó, trái tim nặng như đá đè.
Vài năm sau, một tin dữ từ gia đình Xuân khiến Cương chết lặng. Chồng Xuân vừa qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc. Viện lập tức tổ chức một đoàn đại diện đi viếng.
Lần đầu tiên kể từ chiều hôm ấy, Cương đối diện với con trai của Xuân. Đứa bé chừng sáu, bảy tuổi, lễ phép đứng bên linh cữu cha cùng người anh trai, đôi mắt đỏ hoe nhưng cứng cỏi. Cương không rời mắt khỏi thằng bé, ánh mắt anh soi từng đường nét nhỏ trên gương mặt nó như thể tìm kiếm điều gì. Mắt cậu bé sáng, vầng trán rộng, gò má hơi cao – những nét mà anh vẫn quen thấy trong gương mỗi sáng.
Nhưng rồi ánh nhìn anh dừng lại ở tấm di ảnh người đã khuất. Chồng Xuân – người đàn ông ấy – cũng có vầng trán cao, ánh mắt trầm lặng, khuôn miệng nghiêm nghị rất giống cậu bé. Thậm chí, nếu so sánh cả ba người – Xuân, chồng cô và đứa bé – thì sự giống nhau là điều không thể phủ nhận. Và cũng không thể khẳng định chính xác ai là người để lại gen trội trong thằng bé.
Một luồng khí lạnh buốt chạy qua sống lưng Cương. Chẳng lẽ… đứa bé không phải con mình? Ý nghĩ ấy khiến toàn bộ ký ức về cái ngày định mệnh năm nào chợt mờ nhòe như sương khói. Bao nhiêu năm anh dằn vặt, sống trong sợ hãi, ân hận, oán trách bản thân – giờ đây lại chỉ còn là một dấu hỏi lớn.
Phải chăng… tất cả chỉ là sự trùng hợp? Phải chăng, chính anh đã tự nhận vào mình một cái tội mà không ai buộc phải nhận, tự mang một vết nhơ mà không ai nhìn thấy?
Anh đứng bất động thật lâu. Trong lòng, nỗi dằn vặt vẫn còn, nhưng đã pha thêm một chút hoang mang, một chút nhẹ nhõm không rõ lý do.
Và lúc ấy, Cương chợt nhận ra: đôi khi, sự thật không phải là điều quan trọng nhất. Mà là những gì ta đã lựa chọn tin tưởng và sống với nó như thế nào. Hôm sau Cương dậy sớm lao đến viện lôi ra tờ hợp đồng duy nhất cô giao anh giữ, mang ra đốt, như đốt đi cái quá khứ tai ác dằn vặt bao tháng năm nay. Từ giờ trở đi anh sẽ được bình an, không còn lo nghĩ, không con giằn vặt bản thân, anh tiếp tục sống cho bản thân, cho vợ con. Dĩ vàng bắt đầu khép lại. Cương và Xuân trở lại bình thường như xưa. Như chưa từng có chuyện gì, họ cùng vui vẻ sánh vai trong nghiên cứu khoa học.


Bài viết liên quan: