Thơ của Lê Quang Sinh

TRƯỚC MỘ MẸ TƠM

Có bao nhiêu lối cỏ đã thành đường
Bao túp lều rơm đã thành phố xá
Có bao nhiêu vầng trăng đã thành đôi thành lứa
Mây khói hư vô một bóng con người!

Con khấu đầu trước mẹ. Mẹ Tơm ơi!
Sao cây phải cố hoa, sao hoa phải cố thắm
Sao biển ngoài kia phải cố dài cố rộng
Trước mộ Người mình cố tốt đẹp hơn!

Cua búng càng đua với cá với tôm
Con nghe rõ tiếng cựa mình của đất
Trưa Hanh Cát thanh minh như tích mật
Bỗng tràn ra hoa lá khắp trong vườn.

Chiếc tông đơ giấu anh Hậu, anh Sồ
Hũ sành nhỏ vài đồng xu thấp thỏm
Rổ rá ông đan bao nhiêu hy vọng
Khoai sắn cõng cà lội mặn ngày ba…

Mẹ mong manh như cọng rạ nắng già
Nhặt nhạnh, góp gom, nhịn nhường, chịu đựng…
Nước mắt ứa đôi chân quỳ thấp xuống
Con hiểu vì sao lối cỏ thành đường.

Chánh Tổng làng như con cú ăn sương
Mẹ quyết liệt để đất này sống sót
Giờ mẹ ngủ ngàn thu yên giấc
Dưới cát sâu là long mạch quê mình.

Đêm 10.4.2023

DỐC ĐÒ ĐIỆP

Một bờ lau mà quất xác xơ chiều
Tôi ngồi đợi cái mình không nhớ nữa
Dòng sông Bưởi và cánh chuồn kim nhỏ
Búng đuôi nhau lên nếp nghĩ phẳng lỳ.

Thu của thời năm tháng chia ly
Lá tre rạc cả dốc đò làng Điệp
Qua chợ muộn tìm củ từ về luộc
Hương đồi bay màu yếm trắng xa vời.

Yếm trắng thành mây tản trắng trời
Tôi ngồi đợi đò tựa vào câu hát
Mỏng mảnh trời thu quấn mềm vóc hạc
Sông Bưởi chỉ còn trong tóc em thôi.

Em cất thời trai trẻ xa xôi
Tôi ngồi với cỏ mà không cỏ
Vò chút bùn nâu tìm màu đất thó
Túi ngô rang chia nửa gió may về.

Em cất gì ký ức giữa triền đê
Chim mùa thu lao đầu vào nước biếc
Anh trở lại nơi dốc đò làng Điệp
Ngóng củ từ thuở yếm trắng qua sông.

10. 2022