Thơ của Inrasara

Ngụ ngôn của đất

I

Không ít bạn trách tôi mất giờ cho thơ tiếng Chăm

có bao lăm kẻ đọc? Rồi sẽ còn ai nhớ?

nhưng tôi muốn lãng phí cả đời mình cho nó

dù chỉ còn dăm ba người

             dù chỉ còn một người

                                hay ngay cả chẳng còn ai!

II

Một câu tục ngữ – một dòng ca dao

nửa bài đồng dao – một trang thơ cổ

tôi tìm và nhặt

như đứa trẻ tìm nhặt viên sỏi nhỏ

(những viên sỏi người lớn lơ đãng dẫm qua)

để xây lâu đài cho riêng mình tôi ở

lâu đài mà một ngày kia họ ghé đụt mưa – chắc thế!

III

Hoa tỏa mùi hương

không ai ngửi – hoa thả hương vào gió

chim cất tiếng hát

không ai nghe – nhạc bay khắp không gian

lòng anh mở trao

em không nhận – tình anh rồi tàn rữa.

IV

Bằng lăng nở tím đồi tuổi thơ

rừng đi mất rồi

đồi hoang trọc

có lẽ cho riêng tôi trong chiều cô độc

bằng lăng trụi nhánh tàn – vẫn gượng nở hoa.

V

Như cái ngoái nhìn của đứa con ra trận

    khi cất song mái ấm cho mẹ già

như cái ngoái nhìn của kẻ chân tu

    khi xây xong ngôi chùa cho người thiện tín.

anh nhà nông lãng tử

lên đường và nhìn ngoái lại đám ruộng lúa đang trổ đòng đòng

VI

Biển đã nói gì với bờ, khi bờ mãi ôm mang biển?

cảm ơn bờ rộng vòng tay bao dong

ong đã nói gì với hoa, khi hoa cho ong nguồn nhụy?

cảm ơn hoa mở lòng ban phát

cây đã nói gì với đất, khi cây cho đất bóng râm?

cảm ơn đã cho bài học về nhận

và ta

ta nói gì với nhau, khi ta cho nhau bàn tay, bờ môi, ánh mắt?

anh sẽ nói gì với em?

em sẽ nói gì với anh ?

VII

Ðám cây non vội vươn lên khoảng xanh

mà rễ chưa được cắm sâu vào đất

chỉ cần một cơn bão rớt

cũng đủ làm chúng run bấn lên.

VIII

Ðồi nắng cũ trống huơ

tiếng mõ trâu thôi gõ

rừng còn đâu cho trâu đi hoang?

xưa đeo mõ trâu làm nhăn nhó

nay đường trắng trơn

nhớ tiếng mõ – trâu buồn.

IX

Có nước da hơi sáng – em chối mình là Chăm

mới ít tháng tha phương – anh không nhận Việt Nam

vì tự trọng – Karl Jaspers không cho mình người Ðức

Henry Miller chối từ Mỹ – bởi chán ghét chiến tranh

giữa không nhận và chối từ kia cách nhau trời vực

X

Một ánh nhìn của cha

nửa nụ cười của mẹ

và hai bàn tay diệu vợi của em

giữa mênh mông màu nắng quê hương

hỏi tôi còn tìm thiên đường đâu nữa?

 

Cái nhìn ngoái lại

Những kẻ vắt kiệt mình cho vang vang đời tháp

ra đi mang theo niềm bí mật buồn

lẩn vào vô danh.

Những kẻ không lời ra đi còn ngoái lại trông

gió thổi vào khoảng không họ bỏ lại

trôi những cánh đồng, rữa những mái núi

cho lộ thiên đồi tháp ủ niềm bí mật câm

thắc thỏm qua bước bạo động của thời gian.

Gió cứ thổi vào khoảng vô danh u tối

thổi vào miền lặng im ám cái nhìn ngoái lại

chưa một lần chớp tự nghìn năm qua.

Rồi gió thổi tới những bước chân viễn du

rồi gió thổi tới những bàn tay ưu tư

miệt mài gõ cửa niềm bí mật đang xơ hóa

và chịu đựng và cưu mang và khai vỡ.

Ðể vĩnh viễn một lần

những cái nhìn ngoái lại

lẩn đi.