Gã đốt điếu thuốc rít lấy một hơi tưởng chừng hết luôn gần nửa điếu, khói thả thành vòng tròn trước mặt. Tiếng máy ầm ầm ở gần sát bên cạnh và bụi bay khắp nơi. Vài tiếng ho khan và mùi mồ hôi đặc quánh lan tỏa trong khu nhà máy rộng lớn. Thằng Huynh đang ngồi ăn cơm trên cái xe múc lớn, nắng chiếu vào nó từng cơn nhưng dường như nó không quan tâm. Bận nãy, nó tranh thủ chạy xuống căng-tin sớm nhận cơm chứ chờ đến giờ trưa thì đông lắm, đợi xếp hàng nữa thì có lẽ mất đi cả giờ nghỉ trưa. Căng-tin cũng nóng hừng hực, mua về chỗ làm ăn, có nắng nóng nhưng vẫn còn hơn một nơi rộng lớn chật kín hơi người.
– Anh Linh! Ăn đi rồi tranh thủ nghỉ trưa chứ chiều đợt hàng nữa về là tăng ca đấy. Không có sức!
– Lát nữa. Đang nhạt miệng.
– Về nhà lại không hút thuốc được à?
Gã im lặng không nói rít một hơi nữa rồi vứt điếu thuốc vò nát dưới chân. Cái áo công nhân được cởi ra vắt trên chiếc xe cẩu gần đó, gã nhìn từng đợt nắng đang đổ xuống inh ỏi đầu.
– Hàng về nhiều không? Tăng ca mấy giờ?
– Gấp rưỡi. Thay vì chiều về chắc giờ chín mười giờ đêm. Anh tính gọi cho chị báo trước à?
Gương mặt đen sạm của gã đột nhiên có màu hây hẩy, gã với lấy hộp cơm từ tay nó rồi ăn ngon lành. Lao động tay chân mệt lắm, nên tới bữa ăn gì cũng thấy ngon. Cơm bữa nay phát khá ngon, gã móc trong túi ra cái bịch, bỏ bớt một nửa thức ăn vào trong quấn lại, cất vào trong cái cà mèn vẫn hay mang theo đi làm. Rồi lại móc trong túi ra cái bịch muối mì tôm Hảo Hảo đổ vào trong cơm.
– Anh cứ ăn như thế thì sao mà no được? – Thằng Huynh vừa nhác nhìn thấy vội phàn nàn.
– No vì cơm, đồ ăn mặn.
Nó lắc đầu không nói gì, chui vào bên trong cái xe cẩu, vắt mũ che mặt rồi ngủ, lát sau đã nghe tiếng ngáy o o ngon lành. Gã múc từng muỗng cơm to ăn vội để tranh thủ nghỉ ngơi, hôm nay hàng về nhiều, mấy chốc sẽ mệt nên cần tranh thủ nghỉ ngơi cho lại sức. Gã nhìn về phía chiếc cà mèn, miệng bất giác nở nụ cười.
Gã chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp chị, khi đó cả hai đều ở quê. Gã biết chị vì là người cùng xóm trước kia nhưng sau đó nghe nói chị lấy chồng, lên phố rồi biệt tăm. Gã ở quê cũng không có mấy người thân, ba mẹ gã mất sớm, người thân cũng nghèo không ai nhận nuôi gã, mình gã tự sống, tự trưởng thành ở ngôi nhà nhỏ ở cuối xóm mà ba mẹ để lại.
Tuy thiếu ăn thiếu mặc nhưng gã lại trưởng thành rất đô con, nhờ có sức khỏe nên gã được nhiều người thuê làm mướn. Có điều gã ít nói, gã không thích giao du, gã làm đúng công việc mình được giao rồi sau đó nhận tiền rồi về. Chẳng kết giao với ai, nhưng được cái gã siêng nên nhiều chủ thuê thích. Cũng chẳng mấy ai muốn làm thân với gã. Vẻ ngoài của gã bặm trợn quá, người lại đầy vết sẹo.
Nói tới vết sẹo gã chợt nhớ tới mùa lũ về mấy năm trước. Căn nhà nhỏ của gã bị cơn bão làm cho xiêu vẹo, gã cũng đội mưa đội gió hú để cố gắng cắm cọc giữ vững căn nhà. Bóng gã đổ trên tường, nghĩ cứ cố gắng đợi cho qua đêm, bão tan thì nghe tiếng kêu cứu ở bên ngoài. Gã vội chạy ra, bên ngoài là một số người lớn đang gào thét:
– Lũ cuốn nhà ông Bảy rồi.
– Thằng Vĩ đâu rồi… Cái cây, mắc vào cái cây…
Trong cơn mưa to ấy tiếng người khóc và gào thét mỗi lúc một rõ ràng hơn. Bão vẫn to, ánh đèn pin như cố gắng xé lấy màn đêm u tối nhưng cứ bị bóng tối nuốt chửng. Gã toan trở vào nhà. Gã không giao du với ai và ra ngoài lúc này cũng tối trời nguy hiểm.
– Đưa sợi dây, ở mé giữa sông, mắc lại chỗ lán vịt đằng kia.
Gã hét to lên, mọi người nhanh chóng quăng cho gã một đoạn thừng buộc ngang người và vài thanh niên trai tráng to lớn chạy vội theo gã. Con sông như đang lên cơn trợ lực bởi sự cuồng bạo của cơn bão, nước tung mù trời. Bóng đêm dày đặc, những ánh đèn pin khi ẩn khi hiện.
– Giữ chặt đầu dây, tôi bơi lại lán.
Gã chỉ vừa cột chặt sợi dây vào người, phân công vội vài tiếng, tiếng được tiếng mất rồi nhảy ùm xuống sông cố gắng bơi. Nước hắt vào mặt gã, như muốn xé toạc gã. Nhưng đây vốn là đoạn sông vắng, trước giờ chỉ mình gã ở đây, gã thuộc địa hình, gã quen với những việc đi bắt cá đêm hoặc đi bẫy. Gã nhắm mắt cũng biết được đây là chỗ nào trong bóng tối và tiếng phát ra ở đâu. Dòng nước hung hăng hơn nhưng gã đã bơi được ra tới lán.
Đó là cái lán chăn vịt của người dân địa phương thường neo chắc giữa dòng. Thằng nhóc Vĩ, nhà ở đầu sông, cơn lũ quét trôi nhà nó, người cứu được cả nhưng nó bị nước cuốn. Người lớn trong xóm hô hào chạy xuyên suốt dòng sông theo con lũ nhưng nước mạnh quá chưa ai dám nhảy xuống. Thế rồi nó mắc lại ở cái lán vịt. Gã bơi lên được lán thì nó đã bất tỉnh, gã vội sơ cứu rồi buộc chặt nó vào người gã, giật dây điên cuồng để người ta kéo hai người vào bờ. Và gã cũng kiệt sức bất tỉnh.

Hai người đều được cứu nhưng người gã đầy vết thương. Những vật dụng bị lũ cuốn đánh vào người gã, gã ôm chặt đứa bé như sợ nó bị thương tích. Đến phút cuối thậm chí cái lán cũng bị đánh vỡ tung lên, gã gần như hứng trọn. Sau bận đó, làng quê nghèo trở lại cuộc sống êm đềm, gia đình nhỏ biết ơn gã cũng thường lui tới giúp đỡ sửa sang căn nhà nhỏ của gã nhưng vì họ cũng không có điều kiện và cũng mất nhà sau cơn lũ cuốn nên cũng không cho gã được gì. Được ít lâu sau nữa họ chuyển đi nơi khác vì tài sản đã mất sạch. Gã lại quay lại cuộc sống như trước, một lối sống tự tách biệt mình.
Ngày chị gặp gã, vẻ ngoài bặm trợn lại lầm lì không nói gì của gã làm chị kinh sợ. Thân gái bụng mang dạ chửa, sắp tới ngày sinh đường cùng phải bỏ nhà chồng ra đi, lang thang sao lại về cái xóm nghèo ven sông này rồi đói ngất. Khi tỉnh dậy chỉ thấy trước mặt bóng dáng một người đàn ông to bè đang lay nhẹ chị dậy. Chị nhớ lúc đó mình rất hoảng hốt, dùng hết sức bình sinh mà xô ngã gã, có lẽ vì bất ngờ nên gã ngã chúi, hậm hực phủi tay đứng dậy rồi bế thốc chị lên, đem về nhà gã.
Chị tỉnh dậy lần thứ hai đã thấy mình nên trên chiếc giường tre ọp ẹp nhưng được cẩn thận lót phía dưới một miếng đệm mỏng có vẻ cũ, gã lại tiến đến trước mặt chị chìa ra cho chị một bát cháo nóng và huơ tay thúc chị ăn, còn mình thì bỏ ra bậu cửa mà ngồi. Kể từ lúc ấy chị hiểu gã là một người cục mịch nhưng chân thành.
Chị cứ thế mà ở lại nhà gã, định bụng tới ngày sinh rồi lúc đó sẽ cảm ơn gã mà đi chứ giờ còn yếu quá. Gã khá tâm lý, cứ sáng gã đi làm, về chỉ loay hoay nấu bữa trưa ăn vội rồi đi, đến tối mịt mới về rồi cứ lăn ra ngáy pho pho. Ban đầu chị nghĩ gã vốn xem chị không tồn tại nhưng sau mới biết gã muốn chị tự nhiên đừng quan tâm tới gã đang ở đó.
- Đứa trẻ trong bụng tôi là con gái. Tôi và chồng cưới nhau đã lâu mới có
mụn con này, nhưng chồng tôi lại là độc đinh…
Điếu thuốc lào gã đang rít dở chợt dừng lại, gã nhìn ra phía khoảng sân tối
đang phơi mớ khoai lang mới thu chiều nay rồi vỗ mạnh ngực mình một cái. Căn nhà vẫn như thế vốn không tiếng nói, thi thoảng chỉ có tiếng chị kể một câu chuyện nào đó hoặc hỏi điều gì đó khuấy động sự tĩnh lặng. Từ bấy, chị để ý mỗi khi gã đi làm về luôn mang về một thứ gì đó : khi thì rau xanh, ngũ cốc, khi lại mớ trái cây có múi…, gã chỉ vào chúng rồi lại chỉ vào bụng chị. Chị chợt hiểu gã mang chúng về để tẩm bổ cho chị. Chị cũng không hiểu sao mình lại tin tưởng người đàn ông này, và cứ tưởng cuộc sống sẽ êm đềm thế cho tới khi chị nghe lũ nhóc hàng xóm ghẹo gã khi thấy gã đi pha nước cam buổi sáng cho chị.
Gã không hỏi han gì chị nhiều, gã cũng chỉ biết chị từng là hàng xóm chứ không hề thân thuộc nhưng khi nhìn thấy chị về, bị chính người thân hắt hủi vì gái không chồng mà có con thì gã đột nhiên thấy thương tâm. Cũng chẳng vì tình cảm hay gì, gã không nghĩ nhiều chỉ để chị ở lại, không nghĩ xa, chỉ là nhà gã vốn mỗi ngày được gã siêng năng xây thêm nhiều khu nhỏ, cũng không ở gì, để một người ở thêm cũng chẳng mất mát. Chị muốn đi thì đi, muốn ở thì ở.
Ba tháng sau chị sinh bé, do sinh non nên chị ngất lên ngất xuống mấy bận, những lúc chị tỉnh táo là thấy bộ dạng hớt hải của gã bế thốc chị trên tay, mồ hôi đầm đìa ú ớ với bác sĩ. May mẹ tròn con vuông. Được ít ngày chị xuất viện, căn nhà vốn yên tĩnh bắt đầu rộn ràng bởi tiếng trẻ quấy khóc, nhưng gã có vẻ vui, gã bế và chăm bé còn khéo hơn chị dù chỉ là những tiếng ê a không rõ lời.
Khi đứa trẻ bắt đầu cứng cáp chị lại thôi ý nghĩ rời xa gã, một phần biết ơn, một phần tự lúc nào cách hai người đối xử với nhau cứ như gia đình khiến chị không muốn một danh phận nhất định mà ở lại đây. Nhưng rồi xóm giềng bắt đầu điều tiếng, ai cũng biết chị từ xa tới bụng mang dạ chửa…
Suy nghĩ mãi chị quyết định bỏ đi, chị muốn cho gã có một hạnh phúc riêng, cũng không muốn gã vướng bận mình. Khi gã tìm thấy chị, chị đang đụt mưa, cơn mưa ngăn bước chân chị và kéo hai người gần lại. Người gã ướt sũng, đôi mắt đỏ hoe, gã cầm bức thư chị để lại vò nát, hai tay đấm ngực thùm thụp …
Vì chị vốn yếu nên khi gã mang về sinh bệnh cảm rồi cứ thế ốm nằm liệt giường, một mình gã chăm nom bé, lại bế đi xin sữa khắp sớm. Lúc đó chị mới hiểu được chân tình mà gã dành cho chị đôi khi không cần phải nói ra. Từng ấy năm trôi qua hai người vẫn cứ ở vậy với nhau không một ràng buộc danh phận, chị cũng dần hòa đồng và giúp gã thân thiện hơn với bà con lối xóm.
- Do ảnh không nói được, lại lớn xác nên cục mịch chứ ảnh tốt lắm. Mọi
người có gì cứ nhờ ảnh nghe.
Rồi hai người cứ như vậy tạo nên một gia đình nhỏ, nhưng rồi cuộc sống khó khăn, gã lại quyết định sẽ lên phố xin việc và cuối cùng làm ở công ty gỗ này. Hai vợ chồng thuê được một phòng trọ nhỏ, gã đi làm công nhân từ sáng tới chiều về, hôm nào tan ca thì về khuya. Chị trông đứa nhỏ vừa lên tám, làm giúp việc cả ngày, chiều về thì cả gia đình lại quây quần bên nhau.
Gã mở cái cà mèn lấy ra ít đồ ăn mình để dành ban trưa, bóng dáng to lớn ngồi bệt xuống nền phòng trọ, người vẫn còn đầy mùi mồ hôi. Đứa trẻ đã ngủ sau khi cố gắng thức đợi ba mình nhưng nay gã về trễ quá. Nhưng vừa ngửi thấy mùi mồ hôi quen thuộc, nó dụi mắt lồm cồm bò dậy, chui tọt vào lòng gã, đầu dựa vào vai gã rồi gục vào cổ ngủ ngon lành. Gã nhẹ nhàng hai tay vẫn đang xé cái đùi gà thành từng miếng nhỏ để ra cái chén mà chị vừa lấy ra.
– Sao mình không ăn cơm trước? Tôi gọi bảo về trễ rồi.
– Em chờ mình về ăn cơm luôn, nay ở nhà chủ cũng ăn ít nên chưa đói. Con bé nó chờ anh miết rồi buồn ngủ.
Gã lau vội tay vào cái khăn, bàn tay to bè bằng cả cái lưng đứa nhỏ vỗ vỗ:
– Con gái, dậy một chút ăn ít thịt rồi ngủ. Ba mang về thịt gà con thích nè.
Đứa nhỏ choàng tỉnh dậy, vẫn ngồi trong lòng gã, ăn từng miếng gà gã xé ra một cách ngon lành. Gã cũng gắp vào chén chị một miếng:
– Mình ăn đi, trưa nay xưởng phát cơm ngon, đói quá ăn hết chỉ còn một ít này mang về cho hai mẹ con.
Chị biết gã chỉ nói vậy chứ hôm nào từ sớm gã cũng lận thêm ít muối mì tôm hoặc ít đồ ăn còn thừa mang theo để ăn, để đề phòng xưởng phát đồ ăn ngon thì lại mang về. Dù ngôi nhà nhỏ vẫn còn những khó khăn trong cuộc sống hàng ngày nhưng mỗi khi nhìn lại gã đều hạnh phúc, và đối với những gì đã mất và đã thiếu trong cuộc đời gã, “gia đình” là một tiếng gọi hết sức thân thương.

Bài viết liên quan: