Gió chuyển. Khí lạnh sắt se len lỏi rải lên vạn vật làn hơi thở man mác buồn. Chừng như vùng đất đầy nắng này cũng muốn chia những cơn gió mùa đông thổi về từ phương Bắc xa xôi. Mới hơn mười sáu giờ mà chỉ còn những ráng vàng le lói. Hoàng hôn bảng lảng phủ lên cảnh vật một màn sương mơ hồ. Những tàng cây ven đường run lên từng chập. Mấy chú cu đất lích chích lẩn mình trong kẽ lá, dáng vẻ e dè. Từ trong căn phòng bảo vệ, Trường rướn cái bụng nặng nề quờ tay châm thuốc, hít một hơi thật sâu, rồi lặng lờ thả hồn theo làn khói dần tan. Kí ức chầm chậm quay về.
Ngày ấy, khi theo cha mẹ di cư vào miền biên viễn Bù Rinh, Trường mới chưa đầy mười tuổi. Rời xa quê hương thân yêu, nơi có dòng sông Cầu hiền hòa, thơ mộng; mái đình cổ kính thâm nghiêm; ngôi trường thân quen và đám bạn tinh nghịch từng gắn bó cùng nhau bao kỉ niệm vui buồn. Trường đâu biết rằng từ đó bắt đầu đoạn đời đầy thăng trầm của mình. Miền đất mới xa lạ. Bốn bề chỉ rặt một màu xanh um của những cánh rừng bạt ngàn hoang vu, nổi tiếng với những ám ảnh về cú mổ đoạt mệnh của loài rắn chàm quạp hay những ổ sốt rét rừng khủng khiếp. Những con đường bé tẹo, ngoằn ngoèo bốc đầy bụi đỏ. Những con người cũng hoàn toàn lạ xa, lam lũ, đen nhẻm, trên miệng ai cũng phì phèo khói thuốc, vừa đi vừa nói chuyện bằng thứ ngôn ngữ riêng mà Trường không thể hiểu.
Những năm đầu lặng lẽ trôi, Trường vừa đi học vừa phụ giúp gia đình trong giai đoạn đầy khốn khó. Cái khốn khó của cả xã hội không riêng gì nhà ai. Trường lớn dần lên mỗi ngày trong túng đói. Mười tám tuổi, học hết lớp chín, đã thành một chàng trai. Cái nắng, cái gió của xứ sở vùng biên đã nhuộm làn da Trường đen cháy. Mà cũng lạ. Thiếu ăn nhưng cơ thể của Trường lại phát tướng, ục ịch.
Trường quyết định đi lính. Sau ba năm, ra quân rồi xin vào xã đội. Được rèn luyện trong môi trường quân ngũ, mang theo nhiều hoài bão lớn lao. Trường hăm hở làm việc, phấn đấu kết nạp Đảng rồi học bổ túc văn hóa hoàn thành chương trình cấp ba. Trong thời kì trọng bằng cấp, Trường cũng chạy đua theo những lời hứa có cánh của tổ chức. Thật lạ. Chỉ trong năm năm, Trường đã học xong không chỉ một mà bảy cái bằng trung cấp. Nào là lí luận chính trị, quân sự, luật, văn hóa,… Có thể nói Trường có nhiều bằng cấp nhất huyện biên viễn Bù Rinh. Nhưng chức vụ chỉ là Xã đội phó.
Lim dim đôi mắt mí rưỡi, đốt thêm điếu ba số. Chợt có tiếng xe máy trờ tới, người bảo vệ già ca đêm vào gác phía trong. Hôm nay chủ nhật, công nhân lại được nghỉ bù Tết Dương lịch nên chỉ có hai người gác. Trường hững hờ kéo barie, bỏ mặc nụ cười nhiệt tình của người đồng nghiệp, tiếp tục thả mình theo kí ức miênman.
Vợ Trường, cùng quê quan họ. Mà lạ. Là nông dân thứ thiệt, ngoài cái sức như trâu cày, thị lại có làn da trắng hồng đẹp đến lạ, khuôn mặt thanh tú, dáng người cao ráo, thon thả và ấn tượng nhất là đôi mắt thăm thẳm, biết cười. Duy chỉ có đôi bàn tay có vẻ xù xì vì biết bao công việc nặng nhọc, bao toan lo vất vả trĩu xuống.
“Đàn bà thắt đáy lưng ong/ Vừa khéo chiều chồng lại giỏi chăm con”, thị quán xuyến công việc gia đình, chăm sóc nuôi dạy con cái chu đáo. Mặc dù vẫn phải hằng ngày dầu dãi ngoài vườn rẫy, hết việc này đến việc nọ, từ cuốc hố trồng tiêu, cắm cọc, giăng kẽm, phun thuốc, … Những công việc tưởng chỉ người đàn ông khỏe mạnh mới làm được đều do một tay thị. Bởi Trường từ khi đi lính về, lấy vợ rồi đi học, cái học ma ra tông năm năm bảy bằng trung cấp ấy còn thời gian đâu để phụ giúp. Suốt ngày nghiêm ngắn lên xã, cuối tuần xuống học. Mà sự học ểnh ương ấy thì chỉ đến cho có chứ học được cái chi? Rảnh, đàn đúm cà phê tán dóc, rồi lại cờ tướng, đánh phỏm, nhậu. Khổ nỗi cứ ngỡ cái việc đang làm danh giá lắm, thực ra chức xã đội phó không nằm trong biên chế nên chỉ có tiền phụ cấp. Mà phụ cấp thì có bao nhiêu? Trường vẫn nhớ mỗi cuối tuần đi Đồng An lại ngửa tay xin vợ. Đa phần nhà hết tiền, ả lại đi vay mượn. Ê mặt, lúc có lúc không. Nhưng dầu ít nhiều thì trong cái đuôi mắt biết cười ấy vẫn le lói vài sợi tương lai.
Mà nói đến sự nhậu, như khơi cơn nghiền, Trường đứng dậy lấy can rượu. Cái thứ nước lạ đời không thể thiếu giữa cuộc trần ai, nhất là với những gã thất chí như Trường. Châm một xị đầy có mu sau khi đẩy ra một tiếng thở dài, dài như chuỗi ngày cũ dằng dặc màu cay đắng. Tợp miếng rượu, lắp nhắp vài hạt đậu phộng, thứ rượu Gò Đen nổi tiếng của xứ Long An nhanh chóng lan vào từng mạch máu làm Trường phấn chấn hơn. Ngoài kia, trước tiền sảnh công ti, đèn đã bừng sáng.
Mỗi lần nhận một tấm bằng, là một lần Trường háo hức, tràn đầy hi vọng nhưng lại thêm một lần ấm ức, bực bội vì những lời hứa nhạt như nước ốc của mấy vị lãnh đạo. Nào là thằng xã đội trưởng nó làm cũng nhiều năm không biết chuyển đi đâu, gã địa chính nhũng nhiễu muốn gạt đi nhưng anh nó lại vừa trúng chủ tịch huyện,… Khi thì con văn hóa sắp chuyển về xã khác theo chồng, tay văn phòng gần về hưu. Đủ thứ lí do để cho Trường phải theo. Bỏ thì thương vương thì “nợ”, đâm lao phải theo lao, rốt cuộc vẫn chỉ là cái vị trí xã đội phó tháng hơn triệu bạc phụ cấp không đủ uống cà phê. Kiếm thêm họa chăng là bớt xén chút tiền ăn của anh em du kích nhưng cũng khó vì cái thằng trưởng nó mới có quyền chi. Chỉ còn cố gắng nhắm vào mấy đứa con nhà khá giả sợ nghĩa vụ quân sự. Cái khoản này xem ra cũng đỡ. Bọn công tử bột, học trường ít, học quán xá, game, những cái vớ vẩn kệch cỡm thì nhiều, đâu có đứa nào muốn đi bộ đội. Sang năm đến tuổi thì năm nay đã khoanh vùng, chấm sổ rồi tới tận nhà tỉ tê kiểu tiếp thị. Vậy là khối đứa nhờ anh, nhờ chú. Cũng chỉ đủ được khoản đi đám. Rõ khổ, cái phẩm hàm bé ti hi mà lắm người quen. Lại nữa, kinh tế hồi đó cũng đỡ, tiêu tăng giá chóng mặt. Dân tình bày ra đủ trò, đủ cớ để mời như muốn bù lại sự khốn khó thuở trước. Nào ma chay, cưới hỏi, đầy tháng, sinh nhật, giỗ chạp, khai trương, nhà mới,…Thôi thì đủ. Sướng miệng nhưng cháy túi. Bé Hoa, cu Sơn thì mỗi ngày một lớn, tiền ăn tiền học đủ thứ. Tất cả đều dựa vào cái sức vóc trâu đất của vợ cày ải mãi sao?
Ngán ngẩm! Thế là Trường không còn mơ mộng gì nữa, công danh sự nghiệp đành gác lại chờ thời. Mỗi ngày ra xã chỉ điểm danh rồi trốn. Nhưng thói chỉ tay năm ngón đã quen, Trường đâu có giúp gì công việc cho vợ, bởi gã luôn nghĩ theo kiểu một người lo bằng kho người làm. Gã tính toán, cái khoảnh vườn bố mẹ chia cho khi lấy vợ nằm trên trục đường liên ấp chỉ được mấy sào, đi lại thuận tiện chứ hoa lợi chẳng được là bao. Trường quyết định bán rồi vào sâu trong khu gần lòng hồ Sóc Phu Miêng mua đất. Tính ra được hơn mẫu và đủ dựng cái nhà tạm. Rồi lại thấy nhà nhà đổ xô phá điều, cao su, móc đất trồng tiêu. Nhanh nhạy chớp thời cơ, Trường vay mượn mua máy múc.
Những ngày đầu đã đem đến niềm vui lớn cho gia đình Trường. Trừ chi phí, con Kobel mỗi ngày đem về vài triệu đồng, bằng cả mấy tháng phụ cấp xã đội. Ngỡ vận tốt đã đến, Trường quyết định làm lớn, hai cái, ba cái rồi bảy cái, lãi sất cao, góp ngày,… mượn tất. Theo cách nghĩ có áp dụng lí thuyết kinh tế học mà những bảy cái bằng nửa vời cung cấp, Trường tính chỉ hai năm sẽ trả hết nợ gốc, lãi nguyên bảy cái Kobel. Đại phú còn gì. Mà quả thực hơn năm đầu vô cùng thuận lợi, tiền vào như nước. Góp ngày hai mươi triệu chứ ba mươi triệu cũng vô tư. Tiền bạc rủng rỉnh, Trường mua ngay con Hyundai bán tải vi vu đi nhận hợp đồng rồi la cà cà phê, nhậu nhẹt. Khổ người vật vã như con tịnh đen bước ra từ cái bán tải hầm hố nhìn oai ra phết. Lại thêm dáng đi mà vì cái quần sáu túi lúc nào cũng căng phồng cộng cái bụng bự quá cỡ nên cứ bơi bơi như con vịt xiêm cũng làm khối kẻ ngước mắt trầm trồ. Đúng là đời lên hương.
Rồi mua nhà mặt tiền, căn nhà hai lầu góc chợ lắm kẻ mơ. Ả vợ cũng bắt đầu thể hiện. Nào váy đầm, giày dép, xăng đan, phụ kiện,… Phố Bù Rinh không thoả cái đỏm dáng của bà chủ đang vào độ phất. Lộc phát, Trường cũng chả tiếc gì. Mười lần về thành phố thì cũng năm lần Trường cho vợ đi cùng. Cứ ném ả vào đại siêu thị xong việc quay lại đón về, tài khoản vơi đi vài chục chai cũng chả thèm quan tâm. Vì vậy, cái da trắng hồng lại càng thêm hồng, cái mắt biết cười lại càng thêm lúng liếng. Đôi bàn tay chai sạn ngày nào giờ mềm mại, thon dài. Bộ móng luôn được tỉa tót cẩn thận và vẽ lên khi thì những vành trăng khuyết, lúc là mấy ngôi sao cô đơn. Mái tóc chân phương luôn cột hất ngược lên như cái tổ quạ ngày nào giờ cũng được tân trang lại, bồng bềnh, lả lướt. Ả như cô bé lọ lem sau một đêm thoát thai thành quý bà kiều diễm.
Bé Hoa đang học lớp mười, cũng học đòi bố mẹ. Xin tiền mua sắm đủ thứ rồi đàn đúm bạn bè, chểnh mảng việc học. Trường quyết định cho nghỉ, đi học nghề làm đẹp. Vẫn là cái cách nghĩ mà Trường luôn nói áp dụng lí thuyết này nọ. Kinh tế mỗi ngày một phát triển, khi đủ cái ăn, cái mặc người ta sẽ nghĩ đến cái chơi, cái đẹp. Điều này thì đúng.
Thằng cu Sơn nhẳng nhớt, gầy teo lúc này cũng xởn hơn vừa do cái dậy thì bên trong cơ thể thúc đẩy phát tiết, vừa do những lốc sữa Ensure mắc tiền mà chỉ vài năm trước có nằm mơ cũng không có. Đi học xúng xính đồ hàng hiệu lại thêm quả đầu nửa nảy hoe vàng trông chĩnh chọe ra phết. Nhất là mỗi khi gặp thằng Tèo con nhà xã đội trưởng Tắc học trên nó một lớp, cái mặt nó lại vênh lên đáng ghét.

Sự đời ghen ăn tức ở, mấy tay xã xầm xì việc Trường hay rời nhiệm sở làm việc riêng. Đang lúc say tiền, Trường quyết định bỏ luôn. Nhổ toẹt cái chức ti hi đã đeo bám gần hai mươi năm với bao hoài bão, khát vọng tuổi trẻ. Mớ bằng cấp giấy đánh đổi bằng bao nhiêu chuyến đi về Đồng An – Bù Rinh và bám đầy mồ hôi, công sức của vợ, Trường đem đốt hết. Công việc làm ăn vẫn tốt đẹp. Trường mua thêm năm mẫu đất đầu tư trồng tiêu. Gần mười ngàn trụ, ngót bốn tỉ bạc cả đất. Lại vẫn bài tính mà như Trường nói có lí luận trường lớp, ba năm sau vào vụ chính thu chí ít hai chục tấn. Giá hai trăm một kí, trừ chi phí mỗi năm cũng đút túi hòm hòm vài tỉ. Cộng với dòng tiền chủ lực từ bảy con Kobel. Qúa ấm. Từ đó Trường tự cho mình được hưởng những lạc thú của một đại gia mới nổi như một cách để bù đắp quãng đời cơ hàn trước đó. Những cuộc nhậu tăng dần cường độ, tăng dần chất khoái. Sẵn xe, Trường thường kéo cả đám bạn bè về thị trấn, có khi xuống cả Đồng An, thậm chí thành phố Hồ Chí Minh gần hai trăm cây số cũng không làm Trường ngần ngại. Mà mỗi khi nhậu là phải có tay vịn, không phải một mà hai, Trường hay huênh hoang vậy với đúng chất đàn ông. Của đáng tội, nói cho oai thôi chứ cái khoản ấy Trường đâu có ham hố gì. Cái của nhà hơn hớn ra đấy, lại đang độ hồi xuân, Trường cũng mấy khi ngó ngàng.
Món cờ tướng khoái khẩu, Trường tổ chức giải đấu riêng. Mà đâu phải thường, giải thưởng cho chức vô địch những hai mươi triệu đồng, trong khi giải do tỉnh tổ chức, phần thưởng chỉ dăm triệu. Vì vậy cao thủ võ lâm các xứ lũ lượt kéo về. Dịp đó thị tứ nhỏ vùng biên chộn rộn hẳn. Khổ cái kiếp cờ quạt, cao thủ chân chính thì ít mà cao thủ gạo thì nhiều vì nếu không độ, suốt ngày chúi mũi vào bàn cờ thì lấy gì sống. Mà đã độ phải gài. Nghiễm nhiên Trường là con gà mập mà tất cả các cao thủ đều muốn thịt.
Trình cờ của Trường cũng khá đấy nhưng chỉ dừng ở cấp xã thì mấy cao thủ từng tham gia các cấp tuyển bắt lúc nào chả được. Nhưng Trường đâu có nghĩ vậy. Ban đầu ra độ cà phê chấp ba nước ăn qua ăn lại. Lai rai chút, chúng khen cho mấy câu, Trường khoái chí lắm, thầm nghĩ mình cũng đâu phải tay vừa, chỉ cần luyện thêm chút xíu là ngang cơ với mấy tay tuyển này rồi. Không khéo cố chút nữa lại được gọi thi tỉnh, thi quốc gia chứ chả chơi. Rồi chúng gạ độ tiền. Một chai một bàn. Nhằm nhò gì, chơi ngay. Hôm đầu chúng thua một bàn. Trường lại càng khoái. Không phải vì thắng triệu bạc mà quan trọng khắc vào cái bản thể tự phụ của Trường rằng rõ là mình không kém. Rồi lên hai chai. Vẫn thắng. Năm chai ngang ngang. Mười chai bắt đầu thua. Mỗi ngày thua nhõn một bàn. Rõ bực! Trường vò đầu bứt tai ấm ức nếu mình cố chút xíu, lỡ có mỗi một nước, đã hơn nó con ngựa rồi,… Và cứ vậy, gần như đều, ngày thua mươi triệu. Bõ bèn gì. Bảy con voi sắt vẫn đang cạp đất ăn tiền. Tiêu đang lên xanh.
Đến kì Word Cup, Trường mua cái ti vi LED Sony 65 in sang – xịn – mịn thuộc loại nhất lúc bấy giờ, rủ anh em đến vừa nhậu vừa xem cho đã. Mà xem bóng phải có tí độ mới vui. Ban đầu chỉ thùng bia sau thùng tiền. Độ trên mạng mới đẳng cấp. Thời buổi 4.0, các trang cá độ trên mạng thiếu gì. Trường tự lập một trang đại lí nướng tiền vào đó. Rồi lúc cờ khi bóng, còn đâu thời gian lo công việc. Nhiều lúc vợ nhằn, Trường cười hềnh hệch, nghêu ngao: “Làm trai phải biết tổ tôm / Uống trà chính Thái ngâm nôm Thúy Kiều”. Trường giao đội máy múc cho thằng Tư, một lái máy mà Trường rất tin tưởng vì nghĩ nó hiền lành, thật thà, nhanh nhẹn. Vườn tiêu thì lắp hệ thống tưới tự động, thuê cặp vợ chồng miền dưới lên trông, vợ thi thoảng chạy qua lại. Thế là ổn. Bé Hoa cũng đã có gia đình. Chồng Hoa trông hiền lành, khỏe mạnh chỉ cái gia thế hơi nghèo. Có hề chi.
Hớp nốt li rượu, Trường lại nghiêng can châm thêm và loạng quạng đứng dậy kiếm gói Hảo hảo nhai sống. Ngoài kia, gió thổi càng mạnh. Và hình như lất phất những hạt mưa. Mưa xuân hay mưa trái mùa. Mặc. Trường tiếp tục chìm vào dĩ vãng.
Mộng đẹp đâu có dài mãi được. Những biến cố bắt đầu tới. Đầu tiên là cái trò cờ bạc, ban bóng chết tiệt của Trường. Có ngày cúng hết mấy chục chai. Nhiều hôm thua những bàn cờ lãng xẹt, say máu đêm đến phóng luôn cả trăm chai vào bóng tính gỡ. Mà càng thua càng cay, càng gỡ càng lún. Trường đã cảm thấy lạnh lưng.
Thằng chồng bé Hoa, sau ngày cưới, Trường thuê cho nó cái cửa hàng mặt chợ mở shop thời trang. Sau thời gian đầu ngoan ngoãn bán buôn lại dở chứng. Mà cái chứng cờ bạc không biết có phải học đòi theo lão bố vợ phó đại gia lởm. Nó gom tiền hàng rồi nhảy qua casino đánh bạc. Ở cái xứ giáp biên này, là cư dân biên giới thì chuyện sang Cao Miên cũng dễ như đi chợ. Đất nước mà trước đây vài chục năm, đồng thời gian lúc Trường theo gia đình li hương, còn tan hoang vì hậu quả của lũ cuồng đồ, bạo ngược nhất lịch sử loài người Pol Pot – Leng Sari gây ra, chế độ mới đã mở toang cánh cửa, du nhập cả những điều mà ở Việt Nam gọi là tệ nạn, vì mục tiêu tất cả để Cam pu chia phát triển. Casino chủ yếu của các ông chủ maphia xứ Tàu mọc lên như nấm. Mà lạ, chúng đa phần nằm dọc biên giới Việt Nam. Quả thật thâm độc, chúng nhăm nhe khai thác thị trường trăm triệu dân Việt, nơi mà có những nét đẹp văn hóa nhiều khi đã bị biến tướng thành trò đen đỏ. Toàn bịp bợm sao ăn nổi, thua trắng túi. Chúng lại còn cho vay mấy chục ngàn đô la để chơi tiếp vì bọn chân rết đã báo cho lũ chủ về gia thế nhà vợ nó. Bấm bụng gom tiền nhà lúc này chả còn bao nhiêu không đủ, lại phải vay lãi thêm để chuộc thằng rể trời đánh sau nhiều cuộc gọi lúc đêm khuya dọa cắt gân chân nó của bọn quỷ bên kia biên, và những vạt nước mắt tái tê của cái Hoa. Về tới nhà, Trường cho nó một bạt tai trời giáng. Rồi chính Trường cũng muốn dùng bàn tay hộ pháp còn lại tự xử vào cái bản mặt hợm dị của mình.
Mảnh trăng thượng huyền chênh chếch trên vạt rừng cao su xa. Ánh sáng bàng bạc xuyên qua màn sương hòa cùng ánh điện chiếu vào khuôn mặt nhàu nhĩ của Trường. Đêm đó – một đêm cuối năm – trời u tối, những bóng áo xanh đạp cửa xông vào, những ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt, tiếng quát lạnh lùng vang lên, và chiếc còng số tám siết lấy cổ tay. Những đường bóng loằng ngoằng như những tia chớp gớm ghiếc rạch vào bản mặt tái xám; những con số xanh đỏ tài xỉu nhảy nhót như hồn ma, ác quỷ; những lá bài rơi xuống nền nhà dứt theo từng mảnh hồn Trường tơi tả.
Đêm trong trại giam, lạnh lẽo len vào từng hơi thở, Trường nằm trên tấm chiếu cũ lót dưới nền xi măng, gác tay lên trán nhìn ánh trăng bàng bạc lọt qua song sắt. Sau những ô vuông ấy là bầu trời cao rộng mà hắn không còn được vùng vẫy. Hắn nhớ con, hai đứa ngày nhỏ xinh xắn như hai thiên thần. Hắn nhớ bàn tay bé xíu của cu Sơn từng vòng qua cổ hắn nũng nịu đòi quà. Hắn nhớ hai cái bím tóc xinh xinh, duyên dáng của bé Hoa những lần hai chị em ùa ra đón hắn trở về mỗi cuối tuần xuống Đồng An đi học. Và hắn nhớ, hắn khao khát vòng tay ấm nồng, ánh mắt như đốt lửa của vợ. Nặng nề trở mình, hắn đẩy ra một tiếng thở dài hun hút, não nùng như rút lên từ thăm thẳm hoang lạnh rừng biên giới.
Một ngày cuối tuần, quản giáo gọi hắn lên nhận thư. Tờ giấy học trò gấp làm đôi, lỗ chỗ những vết loang dường như còn vương mùi nước mắt. “… Tất cả theo gió độc bay đi. Nhà cửa, vườn rẫy, máy móc đã bị siết nợ, em không còn cách nào để cứu vãn. Thực sự em vô cùng mỏi mệt. Em không thể đủ sức để chờ. Em muốn sống cho mình trong phần đời còn lại. Ngàn lần xin anh tha thứ! Mình mất nhau nhưng còn đó những ngày tháng cơ hàn, nghèo mà đầy tình thương yêu và niềm hi vọng. Nhất là còn đó hai đứa con. Ngã thì đã ngã rồi, anh phải đứng dậy để hai con nhìn vào mà sống …”. Những con chữ như đóng đinh vào đầu, như ngàn vạn mũi tên độc xuyên thấu tim gan, Trường gấp thư lại, bàn tay run run. Hắn quay mặt vào tường, nuốt cục nghẹn dâng lên tận cổ. Gần ba năm, thời gian đủ để hắn nhận ra những lỗi lầm, và ấp ủ những dự định làm lại cuộc đời. Hắn vẫn bấu víu vào hy vọng dù mỏng manh rằng sẽ sớm được ân xá để được trở về trong vòng tay gia đình. Nhưng giờ đây, niềm hi vọng ấy đã đứt. Hắn như con diều đang lừng khừng trong không gian bỗng gặp trận cuồng phong cuốn bay tới một vùng điệp trùng băng giá, qua Hỏa Diệm sơn hầm hập lửa dương trần, đến một cõi đầy rẫy những thảm cảnh rồi bị quăng quật, vò nát thành trăm nghìn xác pháo tả tơi rụng xuống miền cỏ cháy.
Ngày ra tù, Trường thất thểu tìm về căn nhà cũ. Căn nhà đã từng là tổ ấm giờ đây hoang lạnh, tường lổ loang rêu mốc, khoảng sân cây cỏ ken đầy. Chiếc ổ khóa hoen gỉ, bên cạnh tờ A4 đánh máy dòng chữ: “Nhà chờ thanh lí”, như những cái móc sắt móc vào gan ruột, cào cấu tâm can. Hắn ngồi phịch xuống, tựa vào cánh cửa, vô hồn nhìn dòng xe qua lại. Một vài hình dáng đã từng thân quen. Hắn vẫn nhớ, nhưng có ai còn nhớ, người ta không nhận ra hay cố tình quên hắn, nhà tan cửa nát, lai lịch tội tù như cái hình xăm khắc vào da thịt có thể nào gột rửa? Gió lùa, chiếc lá vàng trên cội dầu phía bên kia lìa cành xoáy tít giữa khoảng trời âm u, xám tối, rồi dật dờ rơi xuống trước mặt hắn.
Thời gian lặng lẽ trôi, mặt trời lặn rồi mọc như muôn đời vẫn thế, mới đó đã gần mười năm. Vợ chồng bé Hoa cùng cu Sơn sau cơn gia biến, cố gắng chi trì không nổi, phải chuyển xuống đây, đã ổn định, thằng rể trời đánh giờ biết tu chí làm ăn, yêu thương vợ con. Cu Sơn lại hiểu chuyện, chịu khó và hay nhất là nó không sa vào cờ bạc như cha. Trường đã ngoài năm mươi, nửa dốc đời nghiêng xuôi, mái đầu đã điểm màu khói thuốc, cơ thể bắt đầu thấy mỏi. Chẳng mơ mộng gì nữa, công việc nhẹ nhàng, ngày ba lưng cơm, nửa gói thuốc, đôi li cà phê, tối vài xị đế ngẫm đời, thế là xong. Giờ chỉ chờ thằng Sơn lấy vợ là an phận già. Có điều, lâu lâu, nhất là lúc trời đất chuyển mùa như hôm nay, vết thương lòng không thể nào yên ngủ. Mảnh đất Bù Rinh đầy hào quang lẫn bóng tối và hình ảnh người vợ tào khang có đôi mắt biết cười lại hiện về cấu xé trái tim côi. Nhưng không còn giận dỗi, chẳng có thù hận, chỉ còn lại những kí ức yêu thương. Trường đau đáu hi vọng một ngày nào đó sẽ được gặp lại nàng, một lần và một lời thôi – ngàn lần xin lỗi.
Mai Xuân Thắng SG 1/2025

Bài viết liên quan: