CHÓ KIKI – Hành trình về với yêu thương – Truyện ngắn của Hồ Bình Minh

Chương 1: Những mảnh ký ức rời xa

Trong căn phòng tĩnh mịch của một ngôi nhà lạ, bóng tối chậm rãi nhuộm màu lên mọi vật. Kiki — chú chó nhỏ với bộ lông mềm như nhung — cuộn tròn trong chiếc ổ đặt nơi góc phòng. Đây là đêm đầu tiên nó phải học cách ngủ mà không còn hơi ấm của mẹ, không còn những cú cắn tai tinh nghịch của các anh chị em.

 

Mọi thứ quanh nó đều xa lạ: mùi gỗ mới của cánh cửa, mùi sơn tường hanh hanh, và cả hơi người chưa kịp trở nên thân thuộc. Kiki dụi mũi vào lớp vải, cố tìm một chút dư vị quen thuộc nhưng vô ích. Trong bóng tối, nó khẽ thở dài. Một tiếng… rồi hai tiếng. Những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn xuống, thấm vào lớp lông xám nơi gò má.

 

Trong đôi mắt tròn xoe ngấn nước, hình ảnh người mẹ dịu dàng liếm bộ lông cho nó chợt hiện về rồi tan ra như sương khói. Cảm giác trống rỗng bủa vây, khiến trái tim nhỏ bé của Kiki run rẩy như nhành cỏ mỏng manh trước gió đêm.

Bỗng… một tiếng lạch cạch rất khẽ vang lên.

 

Cánh cửa hé mở, mang theo luồng sáng vàng nhạt từ hành lang. Cậu chủ nhỏ bước vào, từng bước chân nhẹ đến mức như không muốn chạm vào nỗi buồn đang ngủ yên trong căn phòng. Đôi mắt cậu ánh lên sự hiếu kỳ xen lẫn trắc ẩn.

 

Cậu thì thầm chào chú chó con của mình, giọng nói dịu dàng đủ để sưởi ấm không gian lạnh lẽo.

 

Cậu ngồi xuống, chậm rãi đưa bàn tay nhỏ bé ra — một cử chỉ kiên nhẫn và đầy tôn trọng. Bàn tay ấy khẽ xoa lên đầu, vuốt dọc sống lưng, rồi dừng lại gãi nhè nhẹ sau tai — đúng chỗ mà mẹ nó vẫn thường cưng nựng mỗi sớm mai.

 

Kiki khựng lại. Đôi mắt ướt nhòe ngước lên. Cái chạm ấy mang theo một hơi ấm lạ lùng. Không phải là mẹ, nhưng lại khiến nó thấy bình yên đến kỳ lạ — như mùi nắng cuối đông, len lỏi vào tâm trí một cảm giác an toàn và tin cậy.

 

Kiki khẽ thở hắt ra một nhịp nhẹ nhõm. Rồi, bằng cử chỉ thành kính nhất của loài chó, nó khe khẽ liếm lên tay cậu bé — một cái liếm ướt át thay cho lời chào, lời cảm ơn, và cả một lời hứa gắn bó.

 

Đêm ấy, Kiki không còn khóc nữa. Nỗi nhớ vẫn còn đó, nhưng không còn là vực thẳm cô đơn. Nó hiểu rằng, dưới mái hiên này, một chương đời mới đã chính thức bắt đầu.

 

Buổi sáng đầu tiên trong ngôi nhà gỗ nhỏ. Khi những tia nắng đầu tiên len qua song cửa, khẽ chạm vào mí mắt, Kiki choàng tỉnh bởi một thanh âm quen thuộc và ấm áp. Tiếng gọi tên nó vang lên, kèm theo âm thanh “chặc, chặc…” thân thương.

 

Mọi dư âm của cơn buồn ngủ tan biến trong tích tắc. Trong tâm tưởng, Kiki reo lên khi nhận ra cậu chủ. Nó lao vút đi, cái đuôi vẫy tít như cánh quạt nhỏ. Nó nhảy phốc vào lòng cậu bé, dụi đầu, liếm lấy liếm để, như muốn bù đắp cho một đêm dài xa cách.

Cậu chủ cười vang, bế Kiki ra sân.

 

Trước mắt nó là cả một thiên đường: khoảng sân lát gạch sạch bóng, hàng rào xanh mướt, và một cây cổ thụ tỏa bóng mát rượi.

Vì quá mải mê với không gian mới, Kiki lóng ngóng để lại một “vũng nước nhỏ” ngay trên nền gạch. Cái đuôi cụp xuống, ánh mắt đảo quanh đầy hối lỗi.

 

Đúng lúc ấy, mẹ của cậu chủ bước ra, trên tay là khay thức ăn thơm phức. Bà không trách mắng, chỉ dịu dàng xoa đầu nó và dặn dò ăn cho no.

 

Mùi thơm của hạt thức ăn giòn tan khiến Kiki quên sạch nỗi xấu hổ. Nó ăn ngấu nghiến, cảm nhận vị ngọt của sự quan tâm thấm dần vào từng thớ thịt.

 

Ăn xong, nó nằm bệt xuống nền gạch mát lạnh, dõi theo cậu chủ đang hì hục ở góc sân với búa và đinh.

 

Chẳng bao lâu sau, một ngôi nhà gỗ nhỏ xinh với lớp khăn bông mềm mại hiện ra. Đó là món quà đầu tiên — một “danh phận” chính thức dành cho nó.

 

Kiki rón rén bước vào, hít hà mùi gỗ mới, tận hưởng sự êm ái. Trong lòng nó dâng lên một ý nghĩ rất đơn giản mà trọn vẹn: cậu chủ đúng là người chu đáo nhất trần đời.

 

Một bát nước sạch được đặt ngay bên cạnh, lấp lánh dưới nắng như lời mời gọi. Kiki cúi xuống uống từng ngụm mát lành, cảm thấy mình là chú chó hạnh phúc nhất thế gian.

 

Chương 2: Tiếng gọi từ trái tim

Chiều hôm ấy, ba — người mà tôi vẫn gọi bằng cái tên thân thương nhất — ngồi bên tôi lâu hơn thường lệ. Bàn tay ba vuốt dọc sống lưng tôi, chậm rãi, nặng trĩu những nỗi niềm không tên.

 

Tôi không hiểu hết những lời ba thì thầm. Nhưng qua nhịp tim khẽ rung dưới bàn tay ấy, tôi cảm nhận được một điều bất an mơ hồ. Ánh mắt ba không còn rạng rỡ như mọi ngày; nó sâu và buồn như mặt hồ lúc hoàng hôn. Tôi linh cảm rằng, một điều gì đó hệ trọng sắp xảy ra.

 

Sáng hôm sau, mặt trời đã lên quá ngọn cây, nhưng con đường quen thuộc vẫn vắng bóng chiếc xe của ba. Tôi ngồi chờ. Tai dỏng lên theo từng tiếng động nhỏ nhất.

 

Một ngày… rồi một tuần…

 

Sự vắng lặng bắt đầu bóp nghẹt lồng ngực tôi.

Cho đến một ngày, tiếng động cơ quen thuộc vang lên.

 

Ba trở lại.

Niềm vui vỡ òa khiến tôi tru lên một tiếng dài, lao thẳng vào lòng ba như mũi tên bắn ra từ nỗi nhớ. Nhưng niềm hạnh phúc ấy ngắn ngủi quá. Ba lại lên xe.

 

Lần này, bản năng mách bảo tôi rằng: nếu không chạy theo, tôi sẽ mất ba mãi mãi.

 

Tôi đuổi theo chiếc xe. Đá nhọn cứa vào chân. Khói bụi phủ mờ đôi mắt. Tôi không dừng lại.

 

Cuối cùng, ba dừng xe, mở cửa, ôm chặt lấy tôi vào lòng. Ba đưa tôi về một ngôi nhà mới — nơi có cô và chị gái hiền hậu. Hai ngày ở đó là hai ngày thiên đường.

 

Rồi định mệnh lại thử thách tôi thêm lần nữa. Ba đưa tôi quay về ngôi nhà cũ… và xích tôi lại.

 

Nhìn bóng ba quay lưng, tim tôi đau như bị ai cắt. Tôi không làm gì sai. Vậy tại sao ba lại bỏ tôi?

 

Đêm đào thoát

Đêm xuống. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Sợi xích sắt nặng nề căng lên mỗi khi tôi cựa mình. Nó không chỉ siết vào cổ, mà còn siết chặt nỗi nhớ đang cháy rát trong lồng ngực.

 

Tôi không thể ngủ. Tôi không thể chờ thêm một giây nào nữa.

Tôi phải trở về nhà.

 

Lợi dụng bóng tối, tôi dồn hết sức lực của một trái tim yêu thương đến kiệt cùng. Tôi rướn người kéo mạnh.

 

“Rắc”.

 

Sợi xích bật khỏi cột.

 

Tôi lao đi. Băng qua cánh đồng đêm sực mùi cỏ dại. Len qua những bụi rậm đầy gai. Tôi chạy theo mùi hương của ba còn sót lại trong gió, trong đất. Chân tôi rát bỏng. Cổ họng khô cháy. Nhưng trái tim thì không hề mệt.

 

* Ngày đoàn viên

Khi ánh hừng đông vừa chạm tới đường chân trời, tôi đứng trước cửa nhà ba. Sợi xích sắt vẫn lủng lẳng trên cổ. Tôi thè lưỡi thở dốc, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt thì sáng rực.

 

Ba sững sờ.

 

Ba đứng chôn chân khi nhìn thấy “chiến binh” nhỏ bé của mình hiện về giữa sương sớm. Ba ôm chặt lấy tôi. Trong tiếng thở dài nhẹ nhõm lẫn nghẹn ngào, ba hỏi vì sao tôi lại liều lĩnh đến thế, vì sao có thể tìm được đường về.

 

Mẹ và chị chạy ra. Nước mắt mẹ lăn dài khi nhìn thấy vết bầm tím hằn sâu trên cổ tôi. Chị gái quỳ xuống, ôm lấy cái đầu đầy bụi bặm của tôi, vừa khóc vừa nài nỉ ba hãy cho tôi ở lại — bởi tôi đã tự tìm đường quay về, và không ai có thể nỡ lòng bỏ rơi một sinh linh như thế.

 

Sáng hôm ấy, sau khi được tắm rửa sạch sẽ và ăn hết khay thức ăn thơm lừng để bù lại sức lực đã cạn kiệt, tôi nằm dài trên bậc thềm. Gió mát thổi qua, vuốt ve bộ lông tôi.

 

Ba ngồi cạnh, khẽ chạm vào vết thương trên cổ tôi. Ba nói rằng người ta thường kể về những chú chó huyền thoại như Hachiko chờ chủ mười năm, nhưng với ba, tôi mới là điều kỳ diệu nhất. Không cần sách vở. Không cần tượng đài. Chỉ cần tôi ở đây là đủ.

 

Tôi không biết nói tiếng người.

 

Nhưng cái đuôi khẽ ngoe nguẩy và ánh mắt long lanh của tôi đã nói thay tất cả.

 

Tôi không chọn nơi sung sướng nhất.

 

Tôi chọn nơi có ba

 

Chương 3: Vệ sĩ trung thành và “kẻ trộm” đáng yêu

Sau hành trình bứt xích tìm về, Kiki chính thức được xem như một thành viên không thể tách rời của gia đình. Ngôi nhà mới nằm bên con rạch nhỏ, không gian mở với hàng rào thấp và chiếc cầu sắt bắc ngang dòng nước. Nơi ấy không cổng cao, không tường kín, nhưng từ đó đã có một “vệ sĩ” tự nguyện canh giữ suốt đêm ngày.

 

Trận chiến dưới ánh trăng

Một đêm tĩnh mịch, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, đôi tai vểnh của Kiki chợt giật lên. Một mùi hôi tanh quen mà lạ len qua không khí. Từ phía chuồng gà, tiếng đập cánh hoảng loạn xé toạc màn đêm.

 

Kiki lao vút ra sân sau. Trước mắt nó, một con rắn hổ đất to lớn đang ngóc cao đầu, thân hình phình to, sẵn sàng tấn công đàn gà. Đó là kẻ thù nguy hiểm mà nó chưa từng đối mặt.

 

Bản năng sinh tồn khiến Kiki khựng lại trong thoáng chốc. Nhưng ánh nhìn hướng về căn phòng nơi cậu chủ đang ngủ đã tiếp thêm cho nó một sức mạnh khác — sức mạnh sinh ra từ lòng trung thành. Trong nó chỉ còn một ý nghĩ: phải bảo vệ gia đình này.

Một tiếng sủa đanh thép vang lên, phá tan màn đêm. Kiki xoay vòng cực nhanh, né những cú mổ hiểm hóc.

 

Khi cậu chủ kịp lao ra với đèn pin và chiếc sào tre, Kiki đã ngoạm chặt lấy gáy đối phương. Sự phối hợp bản năng giữa người và chó khép lại trận chiến trong làn sương đêm còn vương mùi đất lạnh.

 

Giữa sân sau, cậu chủ quỳ xuống ôm chặt lấy Kiki, đôi tay run run vuốt ve bộ lông ướt đẫm. Trong giọng nói nghẹn lại vì xúc động, cậu khen nó đã làm rất tốt.

 

Kiki khẽ liếm tay ba. Nó không cần huy chương. Chỉ cần những người nó yêu thương được bình an.

 

* “Kẻ trộm” ngây thơ

Nhưng vị “anh hùng” ấy cũng không ít lần khiến cả nhà dở khóc dở cười.

 

Một buổi trưa nọ, Kiki hớn hở chạy từ bên kia cầu về, miệng ngậm một thứ gì đó thơm phức. Nó trịnh trọng đặt miếng thịt heo quay còn nóng hổi xuống chân cậu chủ, cái đuôi vẫy lia lịa, rõ ràng đang chờ một lời khen.

 

Không gian chợt chùng xuống.

 

Cậu chủ nghiêm giọng hỏi Kiki có phải đã sang nhà người ta lấy trộm thịt hay không. Kiki khựng lại. Đôi tai đang vểnh cao cụp sát xuống đầu. Nó không hiểu “ăn trộm” là gì. Nó chỉ biết miếng thịt ấy ngon và muốn mang về cho người nó thương nhất.

 

Khi biết nó đã lẻn sang đám giỗ nhà dì Ba, mẹ chỉ thở dài. Kiki rụt người nằm rạp xuống đất, chiếc đuôi khẽ lay động — một lời xin lỗi vụng về theo cách của loài chó.

 

Trưa hôm ấy, cô chủ vẫn cắt cho Kiki một miếng thịt. Nhưng khác mọi lần, nó không lao vào ngấu nghiến. Nó cắn từng miếng nhỏ, vừa ăn vừa lén nhìn chủ.

 

Trong trái tim hồn nhiên ấy, một điều mới mẻ đang hình thành. Tình yêu không chỉ là mang về những thứ ngon lành, mà còn là làm cho người mình yêu thấy yên lòng.

 

*Những ngày bình yên trên sóng nước

Cuộc sống trôi qua êm đềm. Những buổi chiều, Kiki ngồi hiên ngang ở đầu xuồng, theo ba đi dọc con rạch. Nó thích ngắm hàng cỏ cói xanh mướt, nhe nanh dọa mấy con khỉ tinh nghịch trên cây, oai phong như một vị tướng giữ vùng nước nhỏ.

 

Có lúc, cô chủ ngồi bên hiên nhà bắt ve cho Kiki. Cậu chủ cười khà, xoa đầu nó: — Kiki nhà mình vừa giỏi vừa “đẹp trai” nhất xóm. — Đẹp như Tây mà! — cô chủ vừa cười vừa vuốt nhẹ bộ lông.

 

Kiki ngước nhìn hai người, ánh mắt lấp lánh. Nó hiểu rằng mình đã chọn đúng nơi để thuộc về.

 

Không phải con người chọn nuôi nó.

 

Mà chính nó đã chọn gia đình này — bằng tất cả lòng trung thành của một sinh linh bé nhỏ.

 

Chương 4: Khúc cua định mệnh và nỗi đau thất lạc

Ngôi nhà cũ nằm trong diện quy hoạch. Ngày bàn giao mặt bằng đã cận kề. Buổi chiều cuối cùng trước khi rời đi, cả gia đình quây quần bên hiên nhà, nghe gió từ sông lớn thổi vào mát rượi. Đó là hơi thở của một mảnh đời sắp lùi vào ký ức.

 

Cậu chủ khẽ xoa đầu Kiki, giọng trầm xuống khi nói rằng ngày mai cả nhà sẽ dời lên chỗ mới.

 

Kiki không hiểu hết những khái niệm như quy hoạch hay tái định cư, nhưng nó cảm nhận rất rõ sự xáo trộn qua những thùng gỗ xếp đầy sân, qua những chuyến xe ra vào liên tục. Nó ngồi im bên chân cậu chủ, chiếc đuôi khẽ ve vẩy như một lời hứa thầm lặng: dù đi đâu, nó cũng sẽ đi cùng ba.

 

*Chuyến xe bão táp

Buổi chiều muộn hôm sau, khi vợ và con gái cậu chủ đã lên trước, chiếc xe tải cuối cùng chở đồ đạc mới bắt đầu chuyển bánh. Bầu trời sầm xuống rất nhanh. Những khối mây đen ùn ùn kéo tới, báo hiệu một cơn giông dữ.

 

Cậu chủ bế Kiki đặt lên xe, dặn bác tài chạy chậm rồi đứng lặng nhìn giàn hoa giấy nơi cổng lần cuối — nơi đã chứng kiến bao năm bình yên của gia đình và chú chó nhỏ.

Nơi định cư mới không có sông nước, nhưng cũng có khoảng sân đủ rộng cho Kiki. Thế nhưng lòng cậu chủ chẳng thể yên khi mưa bắt đầu đổ xuống ào ào. Tiếng mưa đập lên mái tôn dồn dập như trống ngực.

 

Mười lăm phút… rồi ba mươi phút trôi qua.

 

Chiếc xe tải vẫn biệt tăm.

 

Trong lòng cậu như có lửa đốt. Vợ cậu giục quay lại xem thử. Cậu chủ phóng xe đi giữa màn mưa trắng xóa.

 

Trong đầu cậu chỉ còn một câu hỏi: Kiki đâu rồi?

 

Đến khúc cua gần nghĩa địa, tim cậu chợt thắt lại. Dưới ánh đèn đường nhòe nước, chiếc xe tải lật nghiêng bên vệ đường, bánh xe chổng ngược lên trời. Những vệt bánh trượt dài trên mặt lộ đọng nước kể lại một cú thắng gấp kinh hoàng.

 

Bác tài chỉ bị xây xát nhẹ. Khi cậu hỏi về con chó, giọng run lên không kìm được, bác tài chỉ biết lắc đầu. Dưới ánh đèn vàng vọt, xuyên qua làn mưa dày đặc, cậu chủ nhìn thấy những vệt máu lấm tấm loang trên mặt đường. Lòng cậu lạnh buốt.

 

Kiki của cậu — chú chó nhỏ vốn xa lạ nơi phố xá — giờ đang ở đâu giữa đêm mưa lạnh lẽo này?

 

Cậu phóng xe qua từng con hẻm, gọi tên Kiki đến khản giọng. Cậu hỏi từng người đi đường, mô tả chú chó lông xám đen, bốn chân màu cà phê sữa rất đặc biệt. Nhưng tất cả những gì nhận lại chỉ là những cái lắc đầu vô tình.

 

Giữa ngã ba mênh mông, dưới làn mưa lạnh buốt, cậu chủ đứng lặng. Ánh đèn xe hắt bóng cậu dài dặc trên mặt lộ trơn trượt.

Chưa bao giờ thành phố lại rộng lớn và đáng sợ đến thế.

Ở một góc khuất nào đó, Kiki có đang nằm đau đớn, chờ cậu gọi tên không?

 

Chương 5: Bóng đêm hoảng loạn và cuộc đợi chờ trên đống đổ nát

Khoảnh khắc chiếc xe tải chao đảo, một tiếng nổ dữ dội xé toạc màn mưa đêm.

Lực va đập quăng Kiki khỏi thùng xe, vùi chú vào mớ đồ đạc đổ nhào. Khi chiếc xe nằm nghiêng trong vũng nước mưa, bằng bản năng sinh tồn thuần khiết, Kiki loạng choạng chui ra khỏi đống hỗn độn.

 

Hoảng loạn, chú cắm đầu chạy.

 

Chạy khỏi ánh đèn chớp nháy, khỏi tiếng người la hét, khỏi mùi kim loại và khói khét khiến tim thắt lại.

 

Dưới ánh đèn đường nhập nhoạng, Kiki dừng lại. Hơi thở gấp gáp. Bộ lông xám ướt sũng, dính một vệt ấm tanh — máu. Nhưng nỗi sợ đã che lấp mọi cảm giác đau. Chú co mình vào bóng tối, nhìn dòng xe cộ xa lạ gầm rú như những sinh vật khổng lồ không quen biết.

 

Trong tâm trí non nớt ấy chỉ còn một câu hỏi mơ hồ:

 

Chủ đâu rồi?

 

Không có câu trả lời.

 

Chỉ có một ký ức bền bỉ dẫn đường — con đường về ngôi nhà cũ.

 

* Hành trình vượt qua nỗi sợ

Bất chấp vết thương còn rỉ máu, Kiki quay đầu. Đêm thành phố đầy hiểm nguy. Có lúc, chú chạm trán bầy chó hoang giữ địa phận. Nhưng bản lĩnh của kẻ từng đối mặt rắn hổ đất khiến Kiki không lùi. Một tiếng gầm trầm bật ra từ cổ họng nhỏ bé, đủ để đối phương chần chừ. Kiki lách mình đi tiếp.

 

Cái đói dần gặm nhấm.

 

Chú buộc phải sống sót bằng những mẩu thức ăn rơi vãi: một khúc xương, miếng bánh khô nhặt vội khi không có người. Không còn sự hồn nhiên “mang về khoe chủ”, chỉ còn bản năng tồn tại.

Rồi một mùi hương quen bất ngờ ùa đến — mùi bùn đất

 

ven sông, mùi cỏ dại của miền ký ức. Kiki khẽ vẫy đuôi, đôi chân rướm máu vẫn gắng bước nhanh hơn.

 

Chú lao vào khoảng sân xưa.

 

Nhưng ngôi nhà không còn nữa.

 

Chỉ là đống gạch vụn, cây cối ngã đổ, khoảng trống lạnh lẽo không đèn, không người.

 

Kiki cúi xuống uống nước sông. Dòng nước mát xoa dịu thân thể rã rời, nhưng không lấp được khoảng trống trước mắt. Chú chui vào gầm cây cầu sắt gần đó — nơi có thể nhìn về mảnh đất từng gọi là nhà.

 

Đêm đêm, Kiki cuộn mình trong giá lạnh, săn chuột để sống.

Đôi mắt tròn, đen, không rời bóng tối phía xa.

 

Chú chờ.

 

Chờ một mùi hương quen.

 

Chờ một tiếng gọi.

 

Chờ điều mà trái tim nhỏ bé tin là sẽ đến.

 

Chương 6: Giao điểm của niềm tin và cuộc đoàn tụ

Một tháng trôi qua sau đêm mưa định mệnh. Những vết thương trên thân thể Kiki dần khép lại, nhưng trong ngôi nhà mới, khoảng trống mang tên nó vẫn còn nguyên. Không ai nói ra, nhưng cả gia đình đều chờ.

 

* Chuyến trở về từ ký ức

Một buổi chiều mưa lất phất, hai vợ chồng quay lại khu đất cũ gần Đền Hùng để hoàn tất thủ tục cuối cùng. Công việc xong xuôi, họ đứng lặng bên mé rạch, cạnh chiếc cầu sắt nhỏ — nơi từng in dấu những buổi chiều yên bình.

 

Người vợ khẽ nói, giọng nghẹn lại:

— Hồi đó… Kiki hay bơi qua chỗ này.

 

Khoảnh khắc không thể nhầm

 

Từ dưới gầm cầu, một tiếng động rất khẽ vang lên.

Rồi một bóng xám lấm lem chậm rãi bước ra. Gầy gò, run rẩy.

— Ăng… ẵng…

 

Âm thanh nhỏ thôi, nhưng đủ xé toạc ký ức.

— Kiki!

 

Không cần xác nhận.

 

Chú chó lao tới, không sủa, chỉ tru lên những tiếng mừng đứt quãng. Nó dụi đầu vào người cậu chủ, quay sang liếm vội gương mặt người vợ đang khóc.

 

Một tháng đói khát, lạnh lẽo, cô độc — dường như chỉ để chờ khoảnh khắc này.

 

* Lời hứa dưới mưa

Cậu chủ ôm chặt thân hình gầy guộc, cảm nhận nhịp tim vẫn đập — bền bỉ, không bỏ cuộc.

 

Người vợ vuốt bộ lông dính bùn đất, nước mắt hòa mưa.

— Về nhà thôi con. Lần này, ba sẽ không để con lạc nữa.

 

Chiều mưa ấy, Kiki trở về. Không phải như một chú chó được tìm thấy,mà như một sinh linh đã đi qua bóng tối,giữ trọn niềm tin đến phút cuối cùng.

 

VĨ THANH

 

KIÊN TRUNG MỘT KIẾP KIKI

 

Sợi xích sắt chẳng ngăn đường con bước,

Nỗi nhớ nhà thôi thúc dấu chân đêm.

Mùi hương cũ dẫn lối về phía trước,

Vượt bụi gai, vượt sỏi đá êm đềm.

 

Xe lật đổ giữa màn mưa trắng xóa,

Máu con rơi… lạc mất bóng hình ba.

Phố phường rộng, dòng đời trôi vội vã,

Biết về đâu khi cửa cũ đã xa?

 

 

Một tháng ròng dưới gầm cầu lạnh lẽo,

Săn chuột đêm, uống nước rạch cầm hơi.

Thân gầy guộc nhưng lòng không cô héo,

Vẫn kiên tâm chờ đợi bóng một người.

Mưa lại đổ nơi nền xưa đất cũ,

Phép mầu về trong tiếng gọi: “Kiki!”

Ba đã đến, lau sạch dòng lệ tủi,

Hết rồi con, những ngày tháng phân kỳ.

Lòng trung nghĩa chẳng cần xây tượng đá,

Chỉ cần con: vẫy tít đuôi mừng.

Dưới mái nhà, tình thương là tất cả,

Hạnh phúc này… mặn đắng lệ rưng rưng.