
CHỜ MƯA
Hoàng hôn thế nào nhỉ?
Nâu nhạt như nhũ hoa của dòng sông?
Hay như nốt ruồi bên ngực nàng,
Đơn độc, sâu thẳm, đen tuyền?
Ta gieo một cánh đồng trong lòng sông, nơi giấc ngủ ta bình yên
Dõi theo đường chân trời xám dần nhuộm đỏ
Sông chỉ nói về những vì sao, về Icarus xa xăm
Ta lặng lẽ lắng nghe, bởi hôm nay chỉ có ta và im lặng vỡ vụn
Xưa kia ta có một mái nhà san hô xa vời
Cũng bị một vị thần nào đó phá hủy bằng nỗi cô đơn tuyệt đối
Giờ chẳng còn sông, chỉ còn những viên cuội tản mác làm giường
Bầu trời trên cao, một lưỡi dao pha lê treo lơ lửng
Ta được trao ban bóng đêm, nên ta canh tác trong đêm
Gieo hạt trong bóng tối, khơi dòng để đón mưa về
Nhìn ánh trăng vờn trên lưng lũ lợn rừng
Sông đã mất, nhưng mỗi đêm trăng
Ta vẫn thấm ướt bởi nàng
Hoàng hôn thế nào nhỉ?
Như tấm lưng mượt mà của dòng sông
Hay là sắc đỏ thẫm bùng lên từ lòng nàng?
Tất cả đều tan biến, chỉ còn luống đất chờ đợi
Hạ đã gần qua, mà chưa có mưa
Ta vẫn đợi, đợi mưa…
TIẾNG GỌI
Ai đó gọi ta, “Bikash, Bikash”
Dường như tiếng gọi ấy không dành cho ta
Mà là một lời mời gửi đến một tảng đá vô tri
Những đóa hoa cất tiếng phản kháng ta
Dế mèn của đêm say đã biến mất, bị đâm chết trong con hẻm hoang vu
Những con nai hoang đang âm mưu sát hại ta
Có vẻ như mọi phép toán đều sai lầm
Như thể một dòng suối sai số đang trào dâng
Hoặc ta bị nghiền nát dưới những viên đá của lầm lỗi
Hóa thạch trong chính sự sai lầm của mình
Nhưng kìa, một cô gái bí ẩn
Như một cơn gió mới
Cất tiếng gọi ta “Bikash, Bikash”
Trước khi nàng sẵn sàng kết liễu ta…
(Võ Như Mai chuyển ngữ từ bản tiếng Anh)


Bài viết liên quan