Nhân loại đang bước vào một ngưỡng phát triển mới của trí tuệ nhân tạo. Những hệ thống AI ngày nay đã xử lý dữ liệu, thực hiện các phép tính phức tạp và có thể tham gia vào những lĩnh vực từng được coi là độc quyền của con người, trong đó có sáng tạo văn học. Nhiều nhà công nghệ, trong đó có Elon Musk, dự báo rằng sự phát triển của trí tuệ nhân tạo sẽ tăng tốc theo cấp số nhân và có thể tiến tới AGI – trí tuệ tổng quát có khả năng thực hiện hầu hết các hoạt động trí tuệ của con người. Khi máy có thể viết thơ, thì việc đặt vấn đề về phẩm giá của thi ca trở thành một câu hỏi mang ý nghĩa triết học và văn hóa sâu sắc.
Trước hết cần thừa nhận rằng AI đang mở ra một khả năng mới trong việc tạo lập ngôn ngữ thi ca. Với năng lực xử lý khối lượng dữ liệu khổng lồ, hệ thống AI có thể tiếp cận hàng triệu văn bản từ nhiều truyền thống văn học khác nhau. Điều này giúp nó có khả năng nhận diện cấu trúc, nhịp điệu, hình tượng và phong cách của nhiều trường phái thi ca trong lịch sử. Trong một khoảng thời gian rất ngắn, AI có thể thử nghiệm hàng trăm hoặc hàng nghìn biến thể của một cấu trúc ngôn ngữ, tìm ra những cách kết hợp từ ngữ mới và thậm chí mô phỏng phong cách của những nhà thơ nổi tiếng. Ở góc độ kỹ thuật, đây là một ưu thế mà bất kỳ cá nhân nào cũng khó có thể đạt tới.

Trong tương lai, nếu AI tiến gần tới AGI, năng lực này có thể còn phát triển mạnh mẽ hơn. Máy có thể tạo ra những cấu trúc thi ca phức tạp, kết hợp các truyền thống văn hóa khác nhau và sản xuất một lượng lớn văn bản trong thời gian rất ngắn. Điều đó có thể khiến nhiều người đặt câu hỏi: liệu thi ca của con người có bị lấn át bởi thi ca của máy hay không?
Sự xuất hiện của AI trong lĩnh vực sáng tạo cũng đặt ra nhu cầu xây dựng những thiết chế đạo đức và pháp lý mới. Trước hết, ở cấp quốc gia, cần có những quy định rõ ràng về việc sử dụng AI trong sáng tác văn học. Việc minh bạch mức độ tham gia của AI trong quá trình sáng tạo là điều cần thiết để bảo đảm tính trung thực của tác phẩm và bảo vệ quyền tác giả. Đồng thời, các quốc gia cũng cần xây dựng những chính sách bảo vệ dữ liệu văn hóa, tránh tình trạng khai thác vô kiểm soát các nguồn văn học truyền thống.
Ở tầm quốc tế, nhiều tổ chức đã bắt đầu quan tâm đến vấn đề này. Những nỗ lực xây dựng khung đạo đức và bản quyền cho AI đang được thúc đẩy bởi các tổ chức như UNESCO và World Intellectual Property Organization. Các nguyên tắc chung được đề xuất nhằm bảo đảm sự minh bạch trong sáng tạo, bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ và tôn trọng sự đa dạng văn hóa của các dân tộc.
Trong bối cảnh toàn cầu hóa, việc hợp tác song phương và đa phương giữa các quốc gia cũng trở nên cần thiết. Những thỏa thuận quốc tế về bản quyền và sáng tạo số có thể giúp thiết lập các chuẩn mực chung, tạo điều kiện cho giao lưu văn hóa và trao đổi tri thức. Điều này có thể giúp giảm thiểu xung đột pháp lý và góp phần bảo vệ sự phong phú của các truyền thống văn học trên thế giới.
Trước bước nhảy nhanh chóng của AI và AGI, câu hỏi về phẩm giá của thi ca thực chất là câu hỏi về vị trí của con người trong nền văn minh mới. Máy có thể trở nên rất mạnh trong xử lý dữ liệu và tổ chức ngôn ngữ, nhưng thi ca – với tư cách là tiếng nói sâu thẳm của con người – vẫn gắn với trải nghiệm sống, ký ức lịch sử và khát vọng tinh thần của nhân loại. Chính những yếu tố ấy làm nên giá trị bền vững của thi ca.
Do đó, khi trí tuệ nhân tạo ngày càng phát triển, nhiệm vụ của xã hội không phải là phủ nhận vai trò của công nghệ mà là xác định rõ ranh giới và trách nhiệm của nó trong đời sống văn hóa. AI có thể mở rộng không gian sáng tạo và đem lại những công cụ mới cho nhà thơ. Nhưng phẩm giá của thi ca – nơi con người đối thoại với chính mình và với thế giới – vẫn thuộc về chủ thể con người. Và chính từ chiều sâu ấy, thi ca tiếp tục giữ vai trò như một trong những hình thức cao nhất của đời sống tinh thần nhân loại.

Bài viết liên quan: