Thơ hồi ức chiến tranh của tác giả Đặng Quyết Tiến

LIÊN KHÚC THÁNG TƯ

 

1.

 

Những người trở về sau chinh chiến

Mừng, vui… hình như qua rất mau

Đất dưới chân xác xơ, cằn cỗi

Nắng ong ong! Mưa xối trên đầu.

 

Một dải sơn hà im tiếng súng

Trở về – gánh nặng những ngày qua

Đêm! Hằng đêm lẫn vào bóng tối

Chập chờn hư ảnh những hồn ma.

 

Cố hương dặm dài… bàn chân nặng

Mấy độ tang thương vắng bóng người

Ông bà, cha mẹ đã về đất

Cố nhân đã tóc bạc da mồi.

 

Trai thời loạn! Ra đi! Thề chết

Cớ sao ta lại sống trở về?

Bom đạn tránh ta? Ơi bom đạn

Hạnh phúc ư? Dài mãi cơn mê.

 

Dài mãi cơn mê hờn – hận – oán

Pháo bầy. Bom trút. Chất khai quang

Mộ địa trập trùng. Xơ xác cỏ

Hậu chiến đời thường đâu dễ quen.

 

2.

 

Tháng Tư năm hai ngàn không trăm bảy mươi nhăm (2075)

Chắc chắn tôi, bạn và chúng ta – những đồng trang đồng lứa, đã đi gió về mây miền lãng quên thăm thẳm

Vô tăm tích tuyệt đối

Hư vô tuyệt đối

Chẳng hề chi

Xứ sở vẫn còn

Nước Việt vẫn còn

Tiểng Việt vẫn còn

Những khúc hát ru buồn chỉ còn trong kí ức

Những khúc ca sắt máu một thời vẫn còn được hát trong những cuộc đùa vui

Những đớn đau tủi hờn sân hận xa lơ xa lắc nhẹ bay theo khói hương tháng Ba tháng Bảy

Những huân chương huy chương những vinh danh trang nghiêm im lặng trong những bộ sưu tập đôi khi xuất hiện trong những phiên đấu giá

Những bến bờ xa và biển khơi xanh không còn là nỗi hãi hùng

Tiếng chửi thề, tiếng rủa nguyền chỉ còn vọng âm xa lơ xa lắc

Nỗi sợ hãi không còn

Ánh nhìn được giải phóng

Ngôn từ được giải phóng

Khỏi xiềng xích tu từ

Những xiềng xích mạ vàng mạ bạc

Những xiềng xích tu từ từng hằn sâu từng tạo dựng tường ngăn lạnh ngắt trơ lì tưởng chừng vĩnh viễn

Năm mươi năm sau tháo cởi khỏi lòng người

Zoombie đã trở thành từ cổ

Rất nhiều kiểu diễn ngôn cũng thành cổ ngữ chú giải lê thê trên những trang khảo cứu uyên thâm và rảnh rỗi

Năm mươi năm sau

Tôi tin là như thế.

 

Năm mươi năm sau

Tôi có thể

Rất có thể

Sẽ trở lại đầu thai mảnh đất này

Quên gần hết chẳng sao đâu quên gần hết

Nghêu ngao Bùi Giáng thơ điên

Bên dòng Hương những tòa lâu đài cũ

Nghêu ngao Tô Thùy Yên nhẹ bước trở về

Nhà hương hỏa đã giải thiêng bùa yểm

Rượu hồng nâng chén rưng rưng

Mùa hè mưa mưa giăng lộng gió xanh trời

Năm mươi năm sau

Năm mươi năm sau.

 

3.

 

Anh chúc mừng em đã không hóa đá

Chúc mừng em tay bế tay bồng

Chúc mừng em đã có người đàn ông khác

Anh chúc mừng em sau những ngày li loạn

Anh vẹn nguyên trở về để được chúc mừng em.

 

Anh không là hoàng tử nơi miền cổ tích

Anh không là thánh nhân nơi miền hương khói

Anh không là Kim Trọng đa tình mười mấy năm đêm đêm thở dài ngậm ngùi thầm khóc

Anh chỉ là anh thôi một người đàn ông vô danh buồn vui như triệu triệu con người…

 

Trai thời loạn… Anh nhủ lòng đành vậy

Chuyện trăm năm lỗi hẹn giấu kín trong lòng

Sẽ trở về… Anh không dám hứa

Bom đạn mù trời

Lưỡi hái tử thần

Lơ lửng khắp muôn nơi…

Bom rải thảm, pháo bầy, mìn sát thương, bom cháy, sốt rét rừng, rắn rết, không muối, không cơm, không chiếu, không chăn….

Chết!

Chết như lính chết trận

Xác thân nát bấy

Chuột gặm

Mối đùn

Chìm sâu đáy nước

Mang mang cổ thi

U u âm âm

Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi

Ma cũ ma mới ma ta ma địch thê lương não nề khóc

Anh không thể mơ ngày chiến thắng trở về

Lời hẹn ước

Câu thề

Món nợ chung thân đè nặng

Nỡ lòng nào một mình em chịu trận

Nỡ lòng nào

Anh không nỡ lòng nào…

 

Anh trở về!

Anh đã trở về và kịp thấy em hạnh phúc

Em không có lỗi gì đâu

Không có lỗi

Đừng buồn

Bài thơ cũ bây giờ anh đọc lại

“Em ơi đợi anh về…”!

Thấy nhạt quá chừng

Anh trở về và mang theo những chấn thương vô hình vô ảnh

Những chấn thương dày vò đêm đêm

Những mịt mờ ác mộng

Anh không thể đem cho ai hạnh phúc

Những giấc mơ đen anh xin chịu một mình

Chỉ một niềm cầu mong duy nhất

Những đứa trẻ lớn lên không cần thử sức bằng hai tiếng chiến tranh…

 

(dangquyettien1961@gmail.com)