EM, BIỂN VÀ MẶT TRỜI
Em đứng trước biển ban mai ló rạng
Mặt trời bên kia ngụp lặn mở lòng
Biển ở giữa mặt trời tan vào sóng
Em đứng nhìn quên xóa bóng một người.
Em có biết mặt trời kia chới với
Là bóng anh đi theo suốt hành trình
Òa theo sóng tan trong em thức tỉnh
Hòa biển xanh say tiếng hát tình anh.
Em bình dị đâu cần chi lấp lánh
Rất đàn bà sợ gió chướng làm xiêu
Đứng trước biển hạt nắng tròn rọi chiếu
Thật như mơ em dang hứng mặt trời.

Nhà thơ Văn Diên
THE SEA, THE SUN, AND YOU
You stand before the sea as dawn begins to break,
While on the far horizon, the sun unbosoms to the deep.
The ocean lies between, where light and water wake,
You watch in silence, letting a lingering shadow sleep.
Do you not see the sun, struggling in its flight?
‘Tis but my shadow following your long and lonely way,
Bursting with the waves, waking in your light,
Drunk on the song of my love, in the blue of the bay.
Simple you remain, no need for sparkling light,
A woman’s soul, fearing the gale might make you sway.
Before the vast sea, as the sunbeams take hold,
Like a dream, you reach out to cradle the day.
(by Van Dien; Translated into English by HFT)

Bài viết liên quan: