THÁNG BA SỚM MÙA HOA GẠO – Truyện ngắn của LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

Cứ đến tháng ba, tôi lại quay lại ngôi trường năm xưa chỉ để ngắm hoa gạo nở sớm. Mỗi khi quay lại thăm trường cũ tôi lại bồi hồi đứng trước gốc gạo đỏ chói giữa trưa nắng. Bao giờ cũng vậy, dù đi xa cách mấy tôi luôn cố gắng quay về vào ngày hoa gạo nở đỏ rực cả một khoảng sân trường chỉ để đắm chìm trong cái sắc đỏ ấy mà hồi tưởng, mà nhớ thương. Tôi  nhớ lũ sinh viên sư phạm chúng tôi đã nghịch ngợm trèo lên cây chụp hình, tay này nắm tà áo dài, tay kia vịn gốc cây chực té; lại nhớ những “cặp đôi tuổi học trò” ngồi yên lặng đọc sách bên nhau dưới gốc cây; Nhớ những ngày học cuối cùng chúng tôi và giáo viên quyết định ghi lại kỉ niệm bằng những bức ảnh thay cho lời li biệt…Và tôi còn nhớ đến cậu, người con trai mà tôi đã tỏ tình cũng vào một ngày hoa gạo nở chói cây như thế…

Tôi không yêu hoa gạo nhưng người con trai có nụ cười rực rỡ loài hoa ấy, tôi đã yêu cậu. Khi tôi nhận ra tim mình đang lỗi những nhịp đầu tiên cũng là lúc tôi chợt nhận ra thế giới mà tôi và cậu đang sống vốn là những mảng màu khác xa nhau. Chúng tôi học chung lớp và dường như đó là điểm chung duy nhất của hai người, tôi thích mảu đỏ, cậu thích vàng, tôi thích la cà, cậu thích học, tôi ghét cay ghét đắng việc đọc sách, chỉ quan tâm mỗi cảm thụ thì cậu lại sống bằng nền tảng biến hóa lí thuyết trong sách thành cảm xúc của chính mình. Tôi nghịch ngợm, cậu lại là người được thầy cô giáo thương, mà thậm chí chúng tôi khác nhau đến đỗi cậu đã từng nói với tôi:

  • Tôi ghét cậu.

Đó là lần đầu tiên tôi nhận được câu nói đó từ một cậu trai. Mà có lẽ cũng hiếm hoi cô gái nào lại nhận được từ một người con trai nhỉ?

Vốn dĩ thế giới mà tôi đang sống sẽ chẳng bao giờ có bóng hình cậu trong đó

nếu không một lần, vào một ngày tháng ba, một mốc thời gian hoa gạo bắt đầu vươn mình bung những đọt đầu tiên, khi tất cả sân trường đã yên tĩnh trong giờ tan học và sinh viên dường như chìm vào giấc ngủ trưa, tôi bỏ quên đồ nên quay lại lấy và tôi đã thấy cậu khóc.

Chưa bao giờ tôi thấy nước mắt con trai nên không giấu nổi sự tò mò. Sân trường khi ấy vắng hoe, dưới gốc cây hoa gạo đang vương đầy những bông hoa như tô điểm cho sân trường đầy cô quạnh, và cậu, ngồi dưới gốc cây, giọt nước mắt rơi không rõ vì gì. Khi tôi còn đang lưỡng lự giữa mặc kệ và quan tâm, đột nhiên cậu quay lại nhìn thẳng vào tôi, và chỉ thế thôi, tim tôi bỗng rung lên những nhịp vô cùng khẽ. Và khi cậu bước lại phía tôi, tôi có cảm giác nó như muốn nổ tung ra. cậu nhẹ nhàng đưa tay lên miệng ra dấu hiệu im lặng và nói khẽ:

  • Bí mật nhé.

Đột nhiên giữa tôi và cậu có một bí mật.

“ Bí mật” giữa những người vốn không liên quan nhau chỉ đơn giản là “không

quan tâm nên không nói ra” nhưng giữa người có một chút tình cảm với người kia, nó giống như là một điều gì đó vĩ đại lắm. Và sau ngày hôm đó, chẳng hiểu sao mỗi khi thấy cậu, tôi lại có cảm giác đang che giấu một điều gì đó giùm cậu và chỉ cần giữa hai đứa vốn chẳng có gì liên hệ với nhau đột nhiên có một điều gì đó chỉ có hai đứa biết cũng làm tôi thích thú, dù với cậu, cậu vẫn nhìn tôi như trước kia, một người lạ vốn chẳng bao giờ nói chuyện.

  • Đừng nhìn tôi như cái cách cậu đang nhìn. Chúng ta có một bí mật không

có nghĩa chúng ta thân nhau.

  • Cậu là con trai mà nhỏ mọn thế. Con trai mà đi nói thẳng với con gái là

ghét người ta, rồi lại lạnh lùng như thế, cậu có tin tôi sẽ nói ra bí mật của cậu không?

Đổi lại, cậu chẳng nói gì.

Từ khi thấy cậu khóc, tôi mới bắt đầu chú ý đến cậu, thì ra cậu vốn là người con trai lạnh lùng lắm và lúc nào cũng cô độc ngồi một mình một góc lớp, tai nghe nhạc và mắt chăm chú vào những quyển sách nghe tên đã thấy cao siêu. Cậu không giao thiệp với một ai nhưng lúc nào con gái lớp tôi cũng thi nhau bàn tán về cậu, con gái mà, lúc nào cũng bị vẻ điển trai và hình tượng bí ẩn của cánh con trai thu phục. Và dường như không thể phủ nhận, cậu cao ráo lại đẹp trai, nên dẫu cậu có lạnh lùng thì hình tượng “bad boy” chỉ càng khiến nhiều cô “xin chết”.

  • Trời chẳng phải mùa đông đâu mà để đầu trần đi về.

Chưa kịp quay lại thì đã thấy cậu đạp xe đạp đi ngang qua, chụp vội chiếc mũ

lên đầu tôi, rồi với tay kéo chiếc mũ áo khoác đội lên đầu. Sau này, khi hỏi lại, cậu có chút bối rối, chữa thẹn:

  • Tôi không muốn người con gái tôi ghét bị bệnh. Nếu thế, tôi sẽ chỉ được

thấy những điều tôi thích lúc tôi đi học không thì chán lắm.

Cậu từng nói với tôi cậu ghét bọn con gái chúng tôi vì phiền phức, hay khóc

và lúc nào cũng rú lên khi cậu đi qua. Trong mắt chúng tôi đó là tình cảm dành cho cậu nhưng trong mắt cậu chỉ là những người đang muốn trêu ghẹo cậu. Thế nhưng có một điều kì lạ là kể từ ngày ấy, tôi hay đi theo cậu, ban đầu cậu cũng xa cách, nhưng sau dần cậu chấp nhận việc để tôi lẽo đẽo đi theo như một thói quen.

– Sao cậu thích hoa gạo?

– Sao biết?

– Tôi hay thấy cậu ngồi dưới gốc cây và rồi còn chụp hình chúng nữa.

– Vì chúng đỏ rực như màu của trái tim vậy.

– Là con trai mà sến vậy?

– Vì mẹ tôi bảo thế.

Lúc cậu nói về mẹ, đôi mắt cậu trở nên buồn hẳn và nó chợt đổi sang màu hoàng hôn như lần trước tôi thấy cậu khóc:

  • Hôm đó mẹ tôi mất.

Trong đầu tôi bảng lảng kí ức về ngày đầu tiên tôi thấy cậu khóc.

Sau này, tôi mới biết cậu mồ côi cha từ nhỏ và mẹ là tất cả của cậu, vậy mà… Rồi bỗng dưng tôi tự cho phép mình có cái lí do được quan tâm lo lắng cho

cậu, những khi rảnh rỗi tôi hay ghé nhà cậu nấu cơm cho cậu ăn. Ban đầu, tôi lấy lí do là vì nhà tôi vắng người nên tôi qua nhà cậu, và vì tôi không có bạn… Sau dần, tôi bảo cứ mang qua mang lại cơm nguội hết nên tôi tới nhà cậu nấu luôn, đáp lại cậu vẫn vùi đầu vào sách và hững hờ đáp:

  • Tùy cậu. Nhưng cơm cậu nấu dở tệ.

Nhưng lúc nào tôi cũng thấy cậu ăn hết.

Nhưng ngày đó, xét cho cùng, khi nghĩ lại, tôi vẫn là một cô gái bồng bột quá,

không phải tôi nói về tình cảm mình dành cho cậu mà là tôi không suy nghĩ kĩ trong cách ăn nói, và dễ bị người ta trêu chọc dẫn đến chưa kịp suy nghĩ đã vội thốt ra lời. Tất nhiên, lũ bạn học biết những gì tôi làm cho cậu, họ trêu tôi:

  • Nghe nói mày thích cậu ta? Mấy đứa nói mày lụy quá kìa.
  • Thích đâu thích, ai đồn?
  • Cả lớp đồn ầm cả lên. Mà có gì đâu, cậu ta đẹp trai và thông minh thế ai

chả đổ. Lại còn bảo mày còn đi thích mấy bông hoa gạo chỉ vì cậu ta mê nó.

Lúc này, đột nhiên tôi lại thấy xấu hổ với cái suy nghĩ là con gái mà lại thích

người ta trước rồiđể ai cũng nhận ra, nên tôi vội buột miệng:

  • Cậu ta, tao không thích. Ngay cả bông hoa gạo vớ vẩn ấy tao cũng chả ưa,

ai lại thích thứ hoa hòe ấy, con trai mà cứ ủy mị như con gái.

Lũ bạn tôi cũng hơi đứng hình khi tôi nổi giận như vậy nên cũng cười cầu hòa

và tôi cũng nghĩ rằng tất cả đã qua. Chuyện ngày hôm đó tôi cũng quên cho đến ngày chúng tôi tốt nghiệp, tôi quyết định tỏ tình với cậu vào những phút đầu tiên bắt đầu tháng ba. Sở dĩ tôi nhớ rõ vì đó là thời điểm mùa hoa mà cậu thích nở sớm, tôi muốn nhân dịp đó tạo ra khung cảnh đặc biệt với cậu.

Ngày đó, tôi đã hẹn cậu ra khuôn viên sau trường, nơi những cây hoa gạo uy nghi đang đổ màu đỏ chói, và tôi đã nói với cậu rằng mình thích cậu. Thực ra, lúc ấy tôi khá tự tin vì chúng tôi đã “thân nhau” một thời gian khá lâu và sau này, cậu cũng bắt đầu đối xứ với tôi rất tốt, dù rằng chưa bao giờ cậu nói thích tôi. Thế nhưng, đáp lại, chỉ là một gương mặt buồn, buồn nhất mà tôi từng biết của cậu:

  • Tại sao tỏ tình với tôi khi cậu không thích tôi? Tại sao lại nói thích hoa gạo

khi cho rằng nó chỉ là loài hoa dành cho những đứa con trai ủy mị?

Tôi hơi đứng hình, phút lãng quên rồi chợt nhớ ra…

Cậu quay đầu bước đi còn tôi đứng im giữa một trời biển hoa đang rực cháy.

Là ai nói cậu nghe? Hay là cậu đã nghe? Tất cả những câu hỏi xoay quanh đầu tôi để rồi chợt nhận ra tất cả không còn gì quan trọng nữa. Là ai cũng vậy vì xét cho cùng tôi cũng đã mất cậu chỉ vì phút xấu hổ của mình. Trong khi, người kiên trì để có được tình yêu vốn chẳng có gì sai.

***

Tình cờ, tôi gặp lại mấy cô bạn cũng về thăm trường, chúng tôi nói với nhau nhiều về chuyện xưa và về cả cậu, rồi đột nhiên hơi e dè một cô hỏi tôi:

  • Mày với cậu Huyên cuối cùng cũng không đến được với nhau à? Sao hai người thích nhau mà lại như vậy? Mày từ chối ảnh à?
  • Sao lại…? Cậu ấy đâu có thích tao?

–    Sao lại không? Mày không biết rằng cây hoa gạo nhỏ xíu trong khuôn viên trường cậu ta vẫn hay chăm là để dành tặng mày à?

– Hoa gạo gì? Sao tao không hề biết?

– Bác bảo vệ khuôn viên nói tụi tao mới biết đấy, nhưng tao nghĩ đó là chuyện hai người, nếu có dịp cậu ta sẽ tặng…

Tôi như đứng hình, cảm giác lúc đó còn nuối tiếc hơn cả một biển trời hụt

hẫng trước kia, ngoài sân, hoa gạo đỏ chói làm tê buốt cả trái tim tôi. Tôi nhẹ nhàng bước ra phía hướng tay đám bạn vẫn hay chỉ. Cây hoa gạo đã lớn và bắt đầu trổ những bông có màu đỏ chói. Màu tôi thích. Màu của loài hoa mà cậu ta thích.

– Cậu có thích hoa gạo không?

Một giọng nói quen thuộc khiến tôi quay đầu lại nhìn. Người con trai đứng đó từ lúc nào tôi không hề biết, vừa mang nét quen thuộc vừa có sự trưởng thành. Tôi lập tức trả lời như sợ rằng sẽ không kịp để cậu ta đi mất như những năm về trước.

– Có, có lẽ vì tôi vốn là một người ủy mị chăng?

Đổi lại, cậu ta cười thật tươi và rảo bước thật nhanh về phía tôi.

– Tôi cũng thích. Và tôi thích cả cậu nữa.