Phần 1: Món quà từ khe tường
Ngôi nhà của tôi nằm lặng lẽ giữa vùng ngoại ô yên bình, có khoảng sân rộng thênh thang và những chậu kiểng xanh mướt luôn xào xạc trong gió.
Đó không chỉ là nơi che mưa chắn nắng, mà còn là tổ ấm thân thương của cả gia đình tôi — kể cả hai “anh bạn” bốn chân hiếu động là Lu và Li. Cuộc sống cứ thế trôi qua trong nhịp điệu êm đềm, cho đến một buổi trưa định mệnh.
Hôm ấy, khi cả nhà đang quây quần bên mâm cơm, một tiếng “meo meo” nhỏ xíu, yếu ớt bất chợt vang lên. Âm thanh như bị nén lại, vọng ra từ khe hẹp tối tăm giữa bức tường và chiếc tủ lạnh đặt ở cuối nhà.
Tò mò, tôi buông đũa bước đến. Lần theo tiếng kêu, tôi phát hiện một “cục bông tam thể” bé xíu đang co rúm trong góc tối. Có lẽ nó đã lách qua khe hở phía sau tường thông sang sân nhà hàng xóm, bị dẫn dụ bởi mùi thức ăn ấm sực từ gian bếp nhà tôi.
Vợ tôi vốn mềm lòng trước động vật. Cô không chần chừ, lấy ngay ít thức ăn và nước sạch đặt sát chỗ ẩn nấp của vị khách không mời. Con mèo nhỏ đói lả, đôi mắt ánh lên vẻ thèm khát nhưng vẫn đầy cảnh giác. Dù miếng ngon ngay trước mắt, phải một lúc lâu sau nó mới rón rén, run rẩy từng bước lại gần.
Vẻ e dè, sợ hãi ấy khiến lòng tôi chợt nhói lên. Tôi tự hỏi sinh linh bé bỏng này đã phải trải qua những bão giông gì trước khi lạc bước đến đây?
Những ngày sau đó, mèo con vẫn ở lại trong góc tủ lạnh — lúc biến mất một lát rồi lại lặng lẽ quay về. Con gái tôi yêu nó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mỗi ngày đi học về, con bé đều ghé mua một bịch thức ăn cho mèo, nhẹ nhàng đặt xuống rồi chỉ ngồi quan sát từ xa, sợ làm “người bạn nhỏ” giật mình. Con bé hiểu, niềm tin là thứ không thể vội vàng.
Phải mất cả tuần, mèo con mới bắt đầu nới lỏng sự phòng thủ. Một lần, khi nó đang mải ăn, vợ tôi thử đưa tay vuốt ve. Ngay lập tức, nó khè to, toàn thân căng cứng, móng vuốt giương ra thủ thế. Chúng tôi đành rút lui, tôn trọng ranh giới mà nó dựng lên. Vợ tôi khẽ thở dài:
— Chắc hẳn nó đã từng bị tổn thương rất nhiều…
Rồi cả nhà có chuyến du lịch Vũng Tàu ba ngày. Trước khi đi, chúng tôi chuẩn bị đầy đủ thức ăn và nước uống, lòng không khỏi lo lắng cho kẻ nhỏ bé đang trú ngụ trong nhà.

Ngày trở về, con gái tôi là người đầu tiên chạy vào bếp. Con bé chậm rãi đưa tay ra. Và một điều kỳ diệu đã xảy ra: mèo con không còn khè nữa. Nó nằm xuống, phát ra tiếng gừ gừ êm ái trong cổ họng, ngoan ngoãn tận hưởng cái vuốt ve. Một lúc sau, nó còn để con bé bế hẳn ra ngoài ánh sáng.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng trái tim bé nhỏ kia đã thực sự mở lòng. Chúng tôi đặt tên cho nó là Mây — cái tên nhẹ nhàng, bền bỉ và đẹp đẽ như chính nó.
Phần 2: Trái tim người mẹ
Từ ngày có Mây, ngôi nhà trở nên yên ả đến lạ. Lũ chuột dường như đã biết sợ mà rút lui khỏi “lãnh địa” của nàng vệ sĩ tam thể. Thỉnh thoảng, Mây kiêu hãnh mang ra sân một “chiến lợi phẩm”.
Ngay lập tức, hai gã khổng lồ Lu và Li xông tới sủa inh ỏi như để báo công, tạo nên một màn trình diễn náo nhiệt và đầy tiếng cười giữa sân nhà ngoại ô.
Thời gian trôi đi, Mây lớn phổng phao, xinh đẹp và quý phái trong bộ lông tam thể mượt mà. Một ngày nọ, vợ tôi reo lên đầy phấn khích khi phát hiện Mây đang mang bầu. Cả nhà háo hức chuẩn bị một chiếc thùng giấy lót vải mềm, đặt ở góc ấm áp nhất, hồi hộp chờ đợi những sinh linh bé nhỏ chào đời.
Và rồi giây phút thiêng liêng cũng đến. Mây hạ sinh bốn chú mèo con khỏe mạnh. Trong khi vợ tôi nhẹ nhàng hỗ trợ bên cạnh, Mây kiên nhẫn liếm sạch từng đứa con, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc xen lẫn mệt mỏi của người mẹ vừa vượt cạn. Những đôi mắt còn nhắm nghiền, những bước chân loạng choạng tìm về bầu sữa mẹ… tất cả dệt nên một khung cảnh ấm áp đến nghẹn lòng.
Mây chăm con không rời nửa bước. Nó từ chối mọi cuộc dạo chơi bên ngoài, đến mức vợ tôi phải mang thức ăn tận ổ. Khi đàn mèo con bắt đầu hé mắt, chân cứng cáp hơn, chúng tập tễnh khám phá thế giới dưới sự giám sát nghiêm ngặt của mẹ.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên Mây dẫn đàn con ra sân nắng. Hai chú chó Lu và Li tò mò, thấy mấy “cục bông” lạ lẫm liền háo hức chạy lại đánh hơi. Nhưng chưa kịp chạm tới, Mây đã cong vồng lưng, lông dựng đứng, phát ra tiếng khè đầy uy lực. Ánh mắt sắc lẹm, nó kiên quyết bảo vệ đàn con nhỏ. Bất ngờ trước sự hung dữ của “cô em” thường ngày hiền lành, Lu và Li giật mình, cụp đuôi bỏ chạy, chỉ dám đứng xa xa ngơ ngác nhìn lại.
Thế nhưng, cuộc đời vui ngắn ngủi rồi cũng đến lúc chia xa. Ba chú mèo con đầu tiên, vì quá xinh xắn, đã có người quen đến xin về nuôi. Dù hiểu “có hợp có tan” là lẽ thường, vợ tôi vẫn không cầm được nước mắt. Để tránh cho Mây phải đau lòng, tôi đành lén lút đưa từng đứa nhỏ đi lúc nó không để ý.
Nhưng trái tim người mẹ làm sao có thể đánh lừa? Mỗi lần một đứa con cho đi, Mây lại chạy quẩn quanh nhà tìm kiếm. Rồi đến đứa con út cuối cùng biến mất, tiếng kêu không còn mong ngóng, mà thảng thốt, xót xa đến xé lòng. Đêm ấy, Mây bắt đầu hành trình tìm con trong tuyệt vọng.
Nó nhảy qua những mái nhà, tiếng kêu vang vọng giữa đêm khuya thanh vắng, da diết như lời than khóc. Đêm
thứ hai, rồi đêm thứ ba… tiếng kêu ấy vẫn không dứt.
Vợ tôi nước mắt lưng tròng, con gái thút thít ôm mẹ. Và tôi — người đàn ông tưởng chừng cứng rắn nhất nhà — cũng thấy sống mũi cay xè. Không thể chịu đựng thêm sự giày vò ấy, cả nhà đồng lòng quyết định:
— Sáng mai, phải đưa mèo con trở về.
Sáng sớm hôm sau, tôi đến nhà chị Tư ở ấp ngoài xin lại con mèo Út mà lòng đầy ái ngại. Chú mèo nhỏ được mang về. Khi vừa đặt nó xuống cạnh Mây, một cảnh tượng khiến ai chứng kiến cũng nghẹn ngào: Mây nhận ra con ngay lập tức. Nó lao đến, liếm lấy liếm để như sợ con lại biến mất, hai mẹ con quấn quýt không rời dù chỉ một bước.
Từ đó, hai mẹ con Mây sống hạnh phúc bên nhau, trở thành một phần vẹn tròn, không thể tách rời trong tổ ấm của chúng tôi.
VĨ THANH
LÒNG MẸ TAM THỂ
Tiếng meo khẽ khóc bên tường,
Nhìn qua khe tủ đúng là mèo con.
Mẹ đâu mà lạc chốn này?
Cái thân bé xíu thơ ngây mắt buồn.
Thấy thương một nắm cơm gần,
Một khay nước nhỏ cạnh bên meo nằm.
Biết nó nhát chẳng lại gần,
Nó khè chẳng vuốt dẫu cho một tuần.
Thế rồi Mây lớn phổng phao,
Lông mượt tam thể, dáng cao kiêu kỳ.
Làm mẹ chẳng quản gian nguy,
Chăm đàn con nhỏ, liếm đi muộn phiền.
Ngày con xa bến, rời nhà,
Tiếng Mây gọi thảm, xót xa đêm trường.
Thấu lòng mẫu tử đau thương,
Đón con về lại, dẫn đường đoàn viên.

Bài viết liên quan: